Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

"Toàn lũ dốt"

Ra khỏi phòng thi, hai thí sinh trao đổi: 'Cậu làm bài tốt không?'

- Xui quá!

- Sao vậy?

- Vào phòng thi toàn một lũ dốt, không copy được gì cả!

- Xui thiệt! Tớ cũng thế!...


Dịch vụ tốc hành

Ba nhà đại lý bảo hiểm cùng ngồi uống rượu và khoác lác về những dịch vụ ưu việt của công ty mình. Cuối cùng, không ai chịu ai, mỗi người cùng kể một câu chuyện để chứng minh hãng mình thanh toán cho khách hàng nhanh như thế nào.

Đại lý 1 khoe:

- Khi khách hàng của chúng tôi đột tử vào thứ hai, ngay tối đó chúng tôi đã hay tin và chỉ cần đến tối thứ tư là đã có thể báo tin và gửi séc cho thân nhân của người quá cố rồi.

Đại lý 2 cười khẩy:

- Ăn thua gì! Khi người được chúng tôi bảo hiểm qua đời vào thứ hai, chúng tôi biết ngay tin đó chỉ trong vòng 2 giờ và chỉ tối cùng ngày là séc đã được trao đến tận tay bà quả phụ.

Đại lý 3 nhếch mép:

- Thế vẫn chưa là gì. Văn phòng công ty tôi đặt trên tầng 20 của cao ốc Empire State. Có lần, một khách hàng của chúng tôi là người làm nghề lau kính cửa sổ bị trượt ngã từ tầng 85 của tòa nhà đó. Chúng tôi đã lập tức trao séc tận tay anh ta khi anh ta rơi ngang qua tầng của chúng tôi.

Trái đất tròn quá

Tóc vàng về đến nhà vui vẻ:

- Anh yêu này, trái đất tròn thật đấy! Tình cờ em vừa gặp người vợ thứ ba của anh và người chồng thứ hai của em đang hưởng tuần trăng mật ở biệt thự mà người vợ thứ hai của anh cùng với người chồng đầu tiên của em bán cho họ...

Chuyện ở nhà hàng

Tại quán ăn, ông khách bực mình gọi bồi bàn lại quát tháo.

- Anh giải thích thế nào về chiếc máy trợ thính trong bát súp của tôi?

- Thưa ngài, ngài nói gì tôi nghe chưa được rõ...

***

Một bà khoe với bạn:

- Con trai tôi mỗi khi ghi chép là mọi người lại chăm chú nhìn.

- Tuyệt quá, thế con trai bà làm thơ à?

- Không, nó làm bồi bàn cho một tiệm ăn.

Truyện cười dân gian

- Thế nào, cậu đã tìm được việc làm rồi đấy à?

- Ừ, nhưng đó là một công việc rất khủng khiếp. Phải đến công trường từ 7h sáng, đễn trễ năm phút là bị đuổi. Buổi trưa chỉ được nghỉ 15 phút để ăn, rồi lại làm hùng hục đến 7h tối. Thật quá khổ sai, phải vác những cái bao nặng năm chục cân, chạy nhanh, hễ đi chậm là bị quát tháo. Về đến nhà chỉ còn cách ngã vật ra, khó nhọc lắm mới vặn được đồng hồ báo thức 5h sáng hôm sau.

- Chà, thế thì vô nhân đạo, khủng khiếp quá. Cậu phải chịu cảnh ấy từ bao giờ?

- Mai.

- Thế mà cậu lại biết việc khó khăn như vậy.

- Thì mọi người bảo tớ hãy chuẩn bị tinh thần để đối phó với tình huống gây áp lực nhất.