Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tóc vàng hoe

Thấy xe của mình có một vết bẹp, Tóc vàng hoe mang đến hiệu sửa chữa. Người chủ tiệm nảy ra ý định đùa một chút liền bảo cô gái mang xe về nhà và thổi vào ống xả cho đến khi nào vết bẹp trở lại như cũ. Một Tóc vàng hoe khác đến chơi thấy thế liền hỏi cô đang làm gì.

- Tớ đang cố thổi cho vết lõm này phồng lên mà chưa ăn thua.

- Không được đâu. Trước tiên phải đóng cửa sổ để nhốt không khí lại đã.

Lời khen

Vợ mặc bộ đồ ngủ đứng trước gương săm soi và có vẻ không hài lòng.

- Tệ quá, em thấy mình trông thật già cỗi, xấu xí và mập ú. Anh có lời khen nào tốt đẹp để an ủi em không?

Anh chồng nhún vai đáp:

- Thị lực của em thật hoàn hảo.

Người yêu lý tưởng

- 16 tuổi, tôi ao ước có bạn trai. 18 tuổi, tôi có người yêu, nhưng anh ta lại quá khô khan. Tôi xây dựng hình mẫu chàng trai lý tưởng của mình là một người lãng mạn.

- Năm vào đại học, tôi gặp một anh chàng lãng mạn, nhưng lại quá "mít ướt". Vì vậy, tôi đi tìm người có bờ vai vững chắc.

- Năm tôi 25, người yêu của tôi rất vững vàng, kiên định. Nhưng anh ta lại chẳng hề biết biểu lộ cảm xúc. Quãng thời gian ấy thật buồn tẻ. Rồi tôi tìm một người khác.

- 28 tuổi, tôi gặp một người rất vui nhộn, nhưng rốt cuộc tôi không chịu nổi anh ta. Lúc nào anh ta cũng đùa bỡn với tôi và tán tỉnh những cô gái khác. Anh ta khiến tôi khốn khổ hơn là hạnh phúc. Chúng tôi nhanh chóng chia tay.

- Bước sang tuổi 31, tôi tìm thấy một người đầy tham vọng, thông minh và mạnh mẽ. Tôi quyết định kết hôn cùng anh ta. Nhưng (lại nhưng)... chỉ một thời gian sau, chúng ly dị. Anh ta lấy đi tất cả những gì tôi có và tẩu thoát cùng cô bạn thân của tôi.

- Giờ đây, tôi đã 40 tuổi. Tôi vẫn đang tìm một mẫu người lý tưởng của riêng mình. Có lẽ đó phải là một người trầm tính, chững chạc, ít tham vọng... Tôi biết một người như thế, chỉ có điều ông ấy đã ngót nghét 70 tuổi...

Đồng tính bất đắc dĩ

Thấy Jean mang một chiếc bông tai, người bạn ngạc nhiên hỏi: 'Này Jean, cậu ra nhập câu lạc bộ đồng tính rồi ư?'

- Đừng làm to chuyện! Tôi chỉ mang có một chiếc bông tai mà.

- Nhưng cậu đeo nó từ hồi nào vậy?

- Từ khi vợ tôi phát hiện nó trên giường.

Quà tặng cô giáo

Hôm đó là ngày sinh nhật của cô giáo dạy tiểu học. Cô rất dễ thương, được mọi học sinh yêu mến nên các em mang rất nhiều quà đến tặng cô.

Mary mang một cái túi với một cái cây.

- Bố em làm nghề trồng hoa! - Mary giải thích.

- Thật tuyệt vời! Nhớ cảm ơn bố hộ cô nhé! - Cô giáo ân cần cảm ơn.

Kế đó, Johnny tặng cô giáo một hộp bánh.

- Bố em là người làm bánh! - Johnny giải thích.

- Cô thích lắm! Cám ơn bố cho cô nhé!

 Phillip bước tới với một cái hộp to đang chảy ra một thứ chất lỏng.

- Bố em làm nghề gì? - Cô giáo hỏi.

- Bố em là chủ tiệm rượu.

 Cô giáo đưa ngón tay quyệt một ít thứ chất lỏng và đưa lên miệng nếm thử.

- Có vị ngọt chát! - Cô nói. - Có phải đó là rượu vang không?

- Không phải ạ!

Cô nếm thêm một chút nữa.

- Hơi chua! Hình như là champagne?

- Cô lại đoán sai rồi!

Cô giáo lại thử thêm nữa và cuối cùng nói:

- Cô chịu rồi. Thế trong hộp là cái gì vậy?

Gương mặt Phillip bừng lên rạng rỡ:

- Thưa cô, một con chó con!