Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tội học dốt và tội bóc mẽ bố

Con mách mẹ:

- Hôm nay bố đánh con hai lần.

- Sao bố lại đánh con những hai lần?

- Lần thứ nhất, con đưa bố xem bài kiểm tra bị điểm 2. Lần thứ hai, bố phát hiện ra đó là bài của bố ngày xưa.

Gây quỹ cho tổng thống

Một sĩ quan quân đội trên đường trở về nhà thì bị kẹt xe. Dòng xe cộ đông chưa từng thấy không thể nhúc nhích trong nhiều giờ liền. Viên sĩ quan sốt ruột bèn nhìn quanh kiếm người chuyện vãn để giết thời gian.

Đột nhiên, nhận thấy một cảnh sát đang đi qua đi lại giữa các hàng xe, ông ta hạ kính xe xuống và hỏi thăm:

- Có chuyện gì xảy ra mà kẹt xe ghê thế?

Người cảnh sát đáp:

- Ngài tổng thống quá trầm cảm vì bị thất thế trong chiến dịch tái tranh cử. Vì thế, ông ấy đã cho dừng đoàn xe hộ tống giữa xa lộ, gây ra vụ kẹt xe.

- Chỉ có thế thôi sao? - Viên sĩ quan thở dài ngán ngẩm.

- Chưa hết đâu. Ông ấy còn dọa sẽ tẩm xăng vào người và tự thiêu. Ông ta bảo không thể vận động được người hiến tặng để có quỹ tranh cử. Tôi đang chạy ngược chạy xuôi để quyên góp cho ông ấy đây.

Viên sĩ quan ngạc nhiên:

- Thật vậy sao? Thế được bao nhiêu rồi?

- Tới giờ mới chỉ được hơn nghìn lít thôi. Nhưng có nhiều người đang tháo xăng từ xe ra để đóng góp thêm.

Truyện cười dân gian

Người thợ sửa ống dẫn nước đang lúi húi làm việc trong buồng tắm thì bà chủ nhà bước vào hỏi:

- Trong khi cậu ăn trưa thì tôi tắm nhé! Có gì bất tiện không?

- Không sao đâu! - Người thợ đáp - Miễn là bà đừng làm bắn nước vào đồ ăn của tôi.

Bây giờ mới đúng

Nhà ngoại giao nọ vốn nổi tiếng với tính hài hước. Một lần dự tiệc, khi ông ta đến mọi người đã ngồi kín bàn ăn, ông ta đành ngồi xuống một chiếc ghế thừa ở góc bàn. Mới yên chỗ, ông ta đã lên tiếng:

- Tôi xin đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?

Bàn tiệc chợt im ắng hẳn, cánh đàn ông thì lấy khăn tay che miệng cười, cánh đàn bà thì ngượng nghịu ngó lơ. Đợi cho yên ắng, ông mới giải đáp:

- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái chân bàn. (Ý nói một quan khách như ông mà lại phải ngồi ở góc bàn).

Mọi người đều ồ lên thở phào. Chủ bữa tiệc đề nghị mời ông vào vị trí giữa bàn. Vừa ấm chỗ ông lại nói:

- Bây giờ đố các vị giữa hai chân tôi là cái gì?

Khác với lúc nãy, tiếng phỏng đoán nổi lên râm ran, người đoán chân ghế, người đoán thìa, nĩa... ông đều lắc đầu tất, đợi mọi người yên lặng, ông mới thủng thẳng trả lời:

- Giữa hai chân tôi bây giờ là cái mà các vị đoán lúc nãy.

Bánh dành cho đám tang

Angus đang nằm hấp hối. Trong cơn vật vã phút lâm chung, ông tự nhiên thấy hương thơm của món bánh nướng yêu thích nhất đời mình len lỏi đưa lên từ dưới bếp.

Gom chút sức tàn còn lại, Augus ra khỏi giường. Từ từ dựa vào tường, ông đi ra khỏi phòng ngủ. Và với một nỗ lực lớn hơn thế nữa, ông vịn cả hai tay vào cầu thang lê lết xuống tầng dưới. Ông dựa vào cánh cửa vừa thở hổn hển vừa nhìn chằm chằm vào nhà bếp. Nếu không có cơn đau vì cái chết đang tới gần, có lẽ ông sẽ nghĩ mình đang ở thiên đường: 'Ở đó, trên những tờ báo là hàng trăm, hàng trăm những cái bánh nướng ngon mê ly được bày ra. Chẳng lẽ đây không phải là thiên đường ư? Hay đây chính là một hành động cao cả của người vợ tận tâm của ông với một mong muốn ông rời khỏi thế giới này như là một người đàn ông hạnh phúc nhất trần gian?'.

Gắng những hơi sức cuối cùng, ông đẩy mình đến chiếc bàn run rẩy quỳ xuống. Đôi môi của ông khó nhọc mở ra, hương vị ngọt ngào của chiếc bánh nướng gần như đã ở trong miệng ông... Nó dường như có thể kéo ông trở về với cuộc sống.Đột nhiên, một tiếng “Rầm!” chát chúa kéo ông trở lại với hiện thực. Bà vợ vừa đập bàn tay nhăm nhúm, run rẩy xuống bàn làm nó rung lên và cái bánh rơi trở lại.

- Đừng có động vào mấy thứ này! - Bà vợ gầm lên. - Mấy cái đó để dành cho đám tang đấy!