Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tôi là ai?

Một người đàn ông ở Philadelphia tự tử, để lại bức thư tuyệt mệnh sau đây:

Tôi kết hôn với một góa phụ. Vợ tôi có một con gái đã lớn.

Cha tôi phải lòng con gái của vợ tôi, kết hôn với nó, vậy cha tôi trở thành con rể tôi, còn con gái của vợ tôi trở thành mẹ tôi.

Vợ chồng tôi sinh được một con trai, vậy cha tôi là anh rể của con trai tôi, còn con trai tôi là chú tôi, vì nó là em của con gái của vợ tôi.

Rồi vợ của cha tôi lại sinh một con trai. Đó chính là em trai tôi và cũng là cháu ngoại tôi, vì nó là con của con gái của vợ tôi.

Luận ra thì vợ tôi chính là bà ngoại tôi, vì nàng là mẹ của mẹ tôi. Tôi là chồng nàng đồng thời là cháu ngoại của nàng. Mà chồng của bà ngoại phải là ông ngoại, vì thế tôi chính là ông ngoại của tôi.


Nhiều bệnh hơn cô tưởng

Một phụ nữ đến gặp bác sĩ, vòng vo giải thích rằng mình mắc bệnh không kiềm chế được trung tiện, cô ta nói:

- Nhưng cũng may là chúng không bốc mùi và không kêu thành tiếng. Thực ra, nãy giờ ngồi nói chuyện với ngài mà tôi đã hai lần... rồi đó.

Ông này kiên nhẫn chờ bệnh nhân biểu hiện hết các triệu chứng xong, viết đơn thuốc rồi đưa cho cô.

- Cái gì? Thuốc nhỏ mũi à? - cô ta ngạc nhiên hỏi.

- Vâng - bác sĩ đáp - tôi sẽ phục hồi khứu giác cho cô trước, sau đó đến thính giác.

Bước chuẩn bị gay cấn

Có một bà đỡ khá lành nghề nhưng hay mất bình tĩnh. Một hôm người ta gọi bà đến đỡ một ca đẻ con so.

Bà tới với hòm dụng cụ trong tay và nói với người chồng:

- Mời anh ra ngoài, cần gì tôi sẽ gọi.

Sản phụ đã bắt đầu la hét. Khoảng 10 phút sau, bà thò đầu ra cửa và nói:

- Anh có kìm không?

- Hả?- Anh chồng tròn mắt hỏi.

- Vâng, kìm, nhanh lên! Không hả hở gì hết, tôi biết việc tôi phải làm.

Có kìm rồi, khoảng 5 phút sau, bà lại xuất hiện ở cửa:

- Anh có cái cờ lê to không?

- Cờ lê à? Lạy chúa, điều gì đã xảy ra với vợ tôi?

- À... không sao, nhưng tôi cần một cái cờ lê.

Người chồng bâng khuâng ngắm cái cờ lê rồi miễn cưỡng đưa nó cho bà ta. Cửa khép lại, tiếng kim loại va chạm nhau xủng xoảng, két... két. Anh chồng ở ngoài nghiến chặt răng, mặt tái dại, chân tay run bần bật. Được một lát, thở hổn hển, mặt nhễ nhại mồ hôi, bà thò đầu ra cửa quát:

- Hãy nghe đây, tìm ngay một cái búa tạ, nếu chậm thì không kịp mất!

Đến nước này, anh chồng không chịu nổi nữa, xô cửa xông vào, trước mắt anh là nền nhà ngổn ngang kìm, búa... và hòm dụng cụ chưa mở được.

Còn buồn hơn

Hai bà mẹ ngồi tâm sự:

- Tôi buồn quá chị ạ. Bốn đứa con gái lớn rồi chỉ kiếm được có mỗi một chàng rể.

- Tôi còn buồn hơn bà ấy chứ. Tôi chỉ có một đứa con gái mà có tới thằng rể thứ năm rồi.

Lộ tẩy

Trong lễ kỷ niệm tròn 30 năm ngày cha xứ nọ về với xứ đạo, một chính khách hàng đầu của địa phương được mời tới để đọc diễn văn. Thế nhưng, vì ông ta đến muộn nên linh mục quyết định nói đôi lời với các giáo dân để kéo dài thời gian.

- Các con sẽ hiểu, - ông nói - ta có ấn tượng đầu tiên về xứ đạo này kể từ khi ta nghe lần thú tội đầu tiên ở đây. Khi ta tới đây vào 30 năm trước, ta đã nghĩ rằng mình được bổ nhiệm đến một nơi cực kỳ tệ hại. Người đầu tiên tới phòng xưng tội kể cho ta nghe anh ta đã lấy cắp một cái tivi, và khi cảnh sát tới anh ta đã giết người cảnh sát. Hơn thế nữa, anh ta thụt két từ nơi làm của mình và chim chuột với vợ của ông chủ. Các con có thể tưởng tượng là ta cảm thấy thế nào. Nhưng ngày tháng trôi qua, ta dần hiểu rằng không phải tất cả mọi người đều như vậy, và ta có một giáo xứ tốt với toàn những người đáng yêu và dễ thông cảm…

Ngay khi linh mục vừa dứt lời thì chính trị gia tới, xin lỗi vì đã đến muộn. Ông ta ngay lập tức thực hiện bài nói chuyện của mình.

- Tôi sẽ không bao giờ quên ngày đầu tiên vị linh mục đã tới giáo xứ này. - chính trị gia nói. - Bởi vì, tôi có vinh dự là người đầu tiên được ngài rửa tội.