Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tôi và chúng ta

Trong lễ báo công mừng thắng lợi của dự án, giám đốc đơn vị phát biểu.

- Nói thật với các đồng chí, rất nhiều người ngạc nhiên trước thành công của dự án nhưng tôi thì không!

Tôi đã trăn trở suy tư rất nhiều trước dự án này, tôi đã phác thảo tiến trình và lập kế hoạch chi tiết cho dự án. Tôi đã tính đến những thuận lợi và lường trước những khó khăn. Tôi đã phân công công viêc phù hợp cho từng phòng ban. Tôi đã chỉ đạo kỹ càng và kiểm tra rất sát sao, vì vậy tôi không nghi ngờ về thành công của dự án.

Hơn một năm sau tại cuộc họp kiểm điểm về dự án kém hiệu quả, giám đốc này phát biểu:

- Các đồng chí thấy đấy, chúng ta đã quá chủ quan. Chúng ta quá say sưa trước những thắng lợi bước đầu của dự án dẫn đến mất cảnh giác. Chúng ta đã quá tin vào công nghệ do phía đôi tác thuyết trình, chúng ta đã quá tin vào đối tác cung cấp vật tư kỹ thuật cho chúng ta, vì thế chúng ta đã không thuê các chuyên gia thẩm định lại kỹ càng. Nói tóm lại chúng ta mắc bệnh chủ quan và rất thiếu kinh nghiệm....chúng ta phải rút ra bài học sâu sắc về vấn đề này, và đặc biệt chúng ta phải chung tay tháo gỡ những khó khăn để thoát khỏi tình trạng trì trệ...


Lý do hạ giá

Jack thấy tấm biển trước cửa một ngôi nhà đề “Bán con chó biết nói”. Anh ta nhấn chuông và người chủ nói con chó đang ở sân sau. Jack đi vào và thấy một con chó lai đang ngồi ở đó.

 - Mày biết nói đúng không? - Jack hỏi.

- Phải! - Con chó trả lời.

- Vậy thì hãy kể cho tao nghe câu chuyện của mày!

Con chó nhìn lên và bắt đầu:

- Ồ, tôi nghĩ rằng biết nói là một khả năng rất hay có thể mang ra để giúp đỡ chính phủ. Vì vậy, tôi cho CIA biết khả năng của mình, và ngay lập tức họ cử tôi đi từ nước này đến nước khác, ngồi trong căn phòng có điệp viên và các quan chức chính phủ, bởi vì không ai nhận ra một con chó có thể là kẻ nghe trộm. Tôi đã là một trong những điệp viên xuất sắc nhất của họ trong nhiều năm. Tôi khám phá ra nhiều vụ thương luợng gian dối và được thưởng một tá huân chương. Nhưng công việc này lấy đi của tôi rất nhiều sức lực, tôi không còn trẻ như hồi xưa nữa. Có một vợ, hai con và bây giờ tôi vừa mới về hưu...

Nghe xong, Jack rất kinh ngạc. Anh đi ra ngoài và hỏi người chủ giá của con chó. Người chủ nói:

- Mười đôla.

Jack móc ví đếm tiền nhưng hỏi thêm:

- Con chó này rất đặc biệt. Tại sao ông lại bán nó rẻ như vậy?

Người chủ trả lời:

- Tôi không tin nó. Nó nói dối như Cuội ấy!

Truyện cười dân gian

Một ông đi chữa răng, mặt tái xanh tái xám theo dõi từng động tác của bác sĩ. Bác sĩ lấy dụng cụ và một nắm bông gòn to tướng rồi an ủi người bệnh:

- Đừng sợ, hãy bình tĩnh, không đau đâu mà! Để tôi nút hai lỗ tai tôi xong là chúng ta có thể bắt tay vào việc.

5+1=?

Trong giờ số học, thầy giáo đã giảng thế nào là phép tính cộng. Sau khi giảng xong, thầy giáo đặt câu hỏi:

- Thêm 1 vào 5, sẽ là bao nhiêu?

- Học trò: im lặng.

- Thầy giáo nói tiếp: Thí dụ, tôi cho các em 5 con chim bồ câu, rồi sau đó thêm 1 con nữa. Các em sẽ có bao nhiêu bồ câu?

- Bảy!

- Thầy giáo ngạc hiên: Sao lại bảy? Tại sao?

- Cậu học sinh giải thích: Thưa thầy, ở nhà em đã có 1 con bồ câu rồi ạ!

Ngón chân cái

Một ngày nọ, đám cướp đột nhập vào gia đình kia, ý đồ khua khoắng một mẻ.

Bọn chúng bắt cả nhà đứng vào trong một vòng tròn, đe dọa ai bước chân ra khỏi vòng sẽ bị bắn chết không tha. Sau khi bọn cướp lấy hết tài sản và bỏ đi, cả nhà đều ôm mặt khóc vì trắng tay, riêng ông bố không khóc mà còn cười một cách khoái trá.

Gia đình ông tưởng ông giấu được vật gì quý giá liền hỏi:

'Ông đã kịp giấu được gì hay sao mà cười vui thế?'

Ông già vừa cười vừa trả lời:

'Bọn cướp này ngu thật, vừa nãy tôi thò được một ngón chân cái ra ngoài mà chúng không biết'.