Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tôi và chúng ta

Trong lễ báo công mừng thắng lợi của dự án, giám đốc đơn vị phát biểu.

- Nói thật với các đồng chí, rất nhiều người ngạc nhiên trước thành công của dự án nhưng tôi thì không!

Tôi đã trăn trở suy tư rất nhiều trước dự án này, tôi đã phác thảo tiến trình và lập kế hoạch chi tiết cho dự án. Tôi đã tính đến những thuận lợi và lường trước những khó khăn. Tôi đã phân công công viêc phù hợp cho từng phòng ban. Tôi đã chỉ đạo kỹ càng và kiểm tra rất sát sao, vì vậy tôi không nghi ngờ về thành công của dự án.

Hơn một năm sau tại cuộc họp kiểm điểm về dự án kém hiệu quả, giám đốc này phát biểu:

- Các đồng chí thấy đấy, chúng ta đã quá chủ quan. Chúng ta quá say sưa trước những thắng lợi bước đầu của dự án dẫn đến mất cảnh giác. Chúng ta đã quá tin vào công nghệ do phía đôi tác thuyết trình, chúng ta đã quá tin vào đối tác cung cấp vật tư kỹ thuật cho chúng ta, vì thế chúng ta đã không thuê các chuyên gia thẩm định lại kỹ càng. Nói tóm lại chúng ta mắc bệnh chủ quan và rất thiếu kinh nghiệm....chúng ta phải rút ra bài học sâu sắc về vấn đề này, và đặc biệt chúng ta phải chung tay tháo gỡ những khó khăn để thoát khỏi tình trạng trì trệ...

Nhờ cướp cầm hộ sổ sách

Tên cướp ngân hàng trói nhân viên thu ngân vào và bắt đầu lục lọi két sắt.

Sau khi thu hết tiền vào túi và chuẩn bị bỏ đi, bỗng nhân viên thu ngân vẫy rối rít khiến tên cướp cũng phải tò mò lại gần.

- Xin anh, anh cướp cả sổ sách đi đi, tôi đang không cân đối được sổ sách, bị thiếu mất 7.500 đô la đấy ạ.

Xúc xích Đức

Trong giờ thực hành môn giải phẫu cơ thể người, vị giáo sư cho sinh viên nhận dạng các bộ phận khác nhau trên thi thể một nam giới.

Ông cho các bộ phận tách rời nhau vào các túi đen để sinh viên dùng tay nhận dạng. Đầu tiên, vị giáo sư mời một nữ sinh. Cô ngập ngừng thò tay vào chiếc túi, mặt đỏ dần lên trong khi các bạn đang tủm tỉm cười.

Ông giáo sư nghiêm nghị: 'Đây là một giờ học nghiêm túc, nào hãy nói cho tôi biết đó là bộ phận gì?'.

Cô sinh viên ngập ngừng một lát rồi bạo miệng: 'Dạ thưa thầy, đây là một cái xúc xích Đức ạ'.

Cả lớp cười ồ lên còn ông giáo sư bực tức nói: 'Không có vấn đề gì, tôi tôn trọng ý kiến của em. Giờ thì hãy bỏ nó ra ngoài xem sự suy đoán của em chính xác đến đâu'.

Cô sinh viên run rẩy lôi từ chiếc túi ra theo yêu cầu của ông giáo sư. Cả lớp ngạc nhiên vỗ tay rầm rầm, quả đúng là một cái xúc xích.

Lúc này, khuôn mặt của vị giáo sư bỗng tái dần. Ông ta lẩm bẩm:

- Chết, không biết lúc sáng mình kẹp gì vào bánh mì nhỉ?

 

Hình phạt cho thói lăng nhăng

Hai vợ chồng nhà nọ sống lương thiện và khi chết được lên thiên đường.

Trước khi vào cổng thiên đường, Thánh Pie hỏi lần cuối:

- Các con hãy thật thà, nếu trong đời đã có lần nào lăng nhăng với người không phải vợ hoặc chồng mình nói cho ta biết, ta sẽ chọc 1 mũi giáo vào mông.

Ông chồng đắn đo rồi bước lên phía trước, nhắm mắt để thánh Pie chọc 1 phát. Mở mắt ra không thấy vợ, ông hỏi:

- Thế vợ tôi đâu?

Thánh Pie cười và bảo:

- Vợ của nhà ngươi đang nằm trên bàn máy khâu ở đằng kia kìa.

Truyện cười dân gian

Về muộn không có lý do

Khuya, hai ông ngồi ở quầy rượu nói chuyện với nhau:

- Chả lẽ vợ ông không cằn nhằn gì khi ông về muộn à?

- Tôi không có vợ.

- Vậy tại sao ông lại về nhà muộn thế này?