Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tranh thủ nhờ vả

Anh chàng lái xe đi tìm khách sạn ở một thành phố lạ để ngủ qua đêm.

Đang loay hoay chạy tới chạy lui thì nhìn thấy một cụ bà tóc bạc trắng, trông hết sức phúc hậu. Anh ta thò đầu ra ngoài xe hỏi thăm đường.

- Cụ ơi, làm ơn chỉ đường cho cháu tới khách sạn Mặt Trời Vàng!

Bà cụ mỉm cười, ánh mắt đầy thân thiện sau gọng kính lão:

- Ồ, anh cho già đi cùng rồi già chỉ cho.

Anh lái xe vui vẻ mời cụ lên xe đi cùng. Theo tay cụ bà chỉ anh lái xe rẽ qua nhiều con phố, nhiều ngã tư đèn xanh, đèn đỏ... cứ như vậy được chừng khoảng 12 km, đến trước một căn nhà nhỏ, cây cỏ mọc um tùm, bên trong có ánh đèn le lói, trông hết sức “liêu trai”, bà cụ khẽ khàng:

- Hãy dừng xe ở đây đi chàng trai!

Anh lái xe thoáng chút lo âu, giọng anh thảng thốt:

- Thưa cụ chỗ này u tịch quá, đâu phải là khách sạn Mặt Trời Vàng!

- À đây là nhà của già. Còn cái khách sạn mà anh muốn đến thì hãy quay lại 11 km, gần chỗ ban nãy, rẽ trái vài chục mét là nhìn thấy!

Chỉ một lần

Một sinh viên trẻ người Pháp được cha mẹ cho đi nghỉ một tháng trong một gia đình quý tộc người Anh. Chủ nhà đón chàng trai và đưa đi một vòng xem cơ ngơi.

- Ông có một sân golf đằng kia phải không? - Anh sinh viên hỏi - Tuyệt vời. Ông có thường chơi golf hay không?

- Không, tôi đã thử một lần, nhưng môn này không thể thích được. Mệt lắm!

Anh sinh viên thấy có hai con ngựa ở trong chuồng.

- A! Có lẽ ông thích cưỡi ngựa hơn?

- Không. Tôi đã thử cưỡi ngựa một lần. Nhưng trò này cũng không mê được. Mệt lắm.

Họ tiếp tục đi tham quan và đến một sân quần vợt.

- Chắc là...

- Không, không! - Vị quý tộc nói. - Tôi đã thử chơi quần vợt một lần, nhưng cả môn này nữa cũng không thu hút được tôi. Mệt lắm!

Đúng lúc ấy một chàng trai đi về phía họ.

- Xin giới thiệu đây là Alan, con trai của tôi! - Chủ nhà nói.

Chàng sinh viên người Pháp bắt tay Alan, và quay lại phía nhà quí tộc:

- Tôi đoán đây là con trai độc nhất của ông...

Truyện cười dân gian

- Lần này bài tập lại là do bố em làm phải không?

- Biết làm sao được ạ, mẹ em bận suốt ngày, làm gì có thời giờ mà giúp em.

Gây quỹ cho tổng thống

Một sĩ quan quân đội trên đường trở về nhà thì bị kẹt xe. Dòng xe cộ đông chưa từng thấy không thể nhúc nhích trong nhiều giờ liền. Viên sĩ quan sốt ruột bèn nhìn quanh kiếm người chuyện vãn để giết thời gian.

Đột nhiên, nhận thấy một cảnh sát đang đi qua đi lại giữa các hàng xe, ông ta hạ kính xe xuống và hỏi thăm:

- Có chuyện gì xảy ra mà kẹt xe ghê thế?

Người cảnh sát đáp:

- Ngài tổng thống quá trầm cảm vì bị thất thế trong chiến dịch tái tranh cử. Vì thế, ông ấy đã cho dừng đoàn xe hộ tống giữa xa lộ, gây ra vụ kẹt xe.

- Chỉ có thế thôi sao? - Viên sĩ quan thở dài ngán ngẩm.

- Chưa hết đâu. Ông ấy còn dọa sẽ tẩm xăng vào người và tự thiêu. Ông ta bảo không thể vận động được người hiến tặng để có quỹ tranh cử. Tôi đang chạy ngược chạy xuôi để quyên góp cho ông ấy đây.

Viên sĩ quan ngạc nhiên:

- Thật vậy sao? Thế được bao nhiêu rồi?

- Tới giờ mới chỉ được hơn nghìn lít thôi. Nhưng có nhiều người đang tháo xăng từ xe ra để đóng góp thêm.

Xui dại khách hàng

Một người có cái máy in bị trục trặc nên mang đến tiệm sửa. Sau khi xem xét, nhân viên nói:

- Máy in của ông bị bụi bẩn, chỉ cần vệ sinh máy thôi!

- Nếu tôi để cửa hàng làm thì tôi sẽ phải trả bao nhiêu?

- 50 đôla. Nhưng tôi nghĩ tốt hơn ông nên tự làm lấy để khỏi tốn tiền.

- Vậy à! Tôi nghĩ ông chủ của anh sẽ không vui khi nghe anh khuyên khách hàng như vậy!

- Ngược lại là đằng khác. Thật ra đây là sáng kiến của ông chủ, bởi cửa hàng chúng tôi sẽ kiếm được nhiều tiền hơn sau khi khuyên khách hàng tự sửa chữa máy móc của họ trước.