Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Trên xe buýt

Cô gái tóc vàng lộng lẫy mặc chiếc váy ngắn cũn để hở cả đùi khi trèo lên xe buýt. Một phụ nữ đi ngang qua phẫn nộ bảo chồng:

- Anh không thấy việc đàn ông cứ hau háu nhìn mông con bé đang lên xe buýt kia là đáng xấu hổ à?

- Xe buýt nào cơ?

Nhưng nó phải bằng hai mày

Làng kia có một viên lí trưởng nổi tiếng xử kiện giỏi.
- Một hôm nọ, Cải với Ngô đánh nhau, rồi mang nhau đi kiện . Cải sợ kém thế, lót trước cho thầy lí năm đồng. Ngô biện chè lá những mười đồng. Khi xử kiện, thầy lí nói: Thằng Cải đánh thằng Ngô đau hơn, phạt một chục roi.
- Cải vội xòe năm ngón tay, ngẩng mặt nhìn thầy lí, khẽ bẩm: Xin xét lại, lẽ phải về con mà!
- Thầy lí cũng xòe năm ngón tai trái up lên trên năm ngón tay mặt, nói: Tao biết mày phải… nhưng nó lại phải… bằng hai mày!

Khác biệt

Hai người bạn cũ một hôm gặp lại nhau sau nhiều năm trời xa cách. Một vào đại học và bây giờ có một cuộc sống thành đạt. Một không học đại học và cũng không có nhiều tham vọng lắm.

Người bạn thiếu may mắn hỏi:

- Anh gây dựng gia tài thế nào thế?

Người kia đáp:

- À, đơn giản thôi, một hôm tôi mở quyển Kinh Thánh một cách ngẫu nhiên, đặt ngón tay vào một từ, đó là từ “dầu”. Thế là tôi đầu tư vào dầu, và kinh doanh rất phát đạt. Rồi một hôm tôi chỉ tay vào một từ khác, và nó là từ “vàng”. Tôi đầu tư vào vàng và đào trúng một mỏ lớn có vỉa vàng hàm lượng cao. Bây giờ, tôi giàu có như Bill Gates vậy.

Người bạn thành đạt rất ấn tượng về điều đó, anh ta chạy ngay về nhà, vớ lấy quyển Kinh Thánh, mở nó ra, và đặt ngón tay vào một trang. Anh ta mở mắt ra và thấy ngón tay của mình chỉ ngay vào từ “Chương mười một”.

(Dịch từ Arcamax.com)

Xác định khả năng xấu nhất

Khi bệnh của ông tỷ phú già không còn hy vọng chữa chạy gì nữa, bác sĩ nói với cô vợ trẻ:

- Bà cần chuẩn bị tinh thần đón nhận khả năng xấu nhất có thể xảy ra.

- Cô vợ vẫn đang chìm trong suy tư, mắt nhìn xa xôi, lẩm bẩm: Vâng, lũ con ông ấy đòi thừa kế phần lớn số tài sản. Tôi đã xác định, giành được một nửa là may rồi.

Cố nhân

Một hôm, tôi lên xe buýt và tình cờ ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Paperetskis. Không còn cách nào khác, tôi đành phải bắt chuyện với anh ta: chả gì tôi và anh ta cũng cùng làm việc ở một nhà máy.

- Hồi này anh thế nào? Sức khỏe vợ anh ra sao?

- Hai chúng tôi ly dị đã mười một năm rồi còn gì.

- Ừ nhỉ! Tôi chợt nhớ ra, thế ai nuôi thằng bé?

- Thằng bé nào? Con bé Marite ở với cô ấy. Xưa kia chính anh đã mua búp bê cho nó đấy thôi.

- Đúng rồi, đúng rồi... - Tôi trở nên thận trọng hơn - Thế chứng vàng da của anh khỏi hẳn rồi chứ?

- Tôi bị viêm túi mật kinh niên cơ mà.

- À vâng, tất nhiên... Thế chủ nhật nào anh cũng vẫn đi câu cá đấy chứ?

- Từ thuở cha sinh mẹ đẻ chưa bao giờ tôi cầm lên tay chiếc cần câu nào.

- E hèm... Chắc anh vẫn hút thuốc 'Sipka' ?

- Chưa bao giờ tôi hút thuốc cả.

- À... ừ nhỉ... còn các bữa ăn, mẹ anh vẫn nấu nướng cho anh chứ?

- Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ.

- À!... xin lỗi, đến bến tôi phải xuống rồi. Chúc anh mọi điều tốt lành, anh Paperetskis.

- Rapapetskis - anh ta sửa lại.

Tôi vội vã xuống xe. Nhưng chỉ vài phút sau, tôi bình tâm trở lại. Tôi có lỗi gì đâu trong việc anh ta đã không còn là sếp của tôi nữa?