Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Trò dốt?

Trong giờ học lịch sử, thấy một nhóm học sinh tỏ vẻ không chú ý, thày giáo bèn yêu cầu một người trong đó trả lời câu hỏi.

- Em ở bên cạnh cửa, chú ý nghe thày hỏi đây: Trần Quốc Tuấn đánh tan quân Nguyên lần thứ hai năm nào?

- Dạ, em không biết.

- Thôi được, thế thì tôi cho em một cơ hội nữa: Hồ Quý Ly lập ra nhà Hồ vào năm nào.

- Em cũng không biết.

- Thế đấy, vậy tối qua em làm gì hả? Chắc không phải học bài chứ?

- Không, tối qua em chơi bài.

- Hay thật đấy anh bạn trẻ ạ! Thế anh có mặt ở đây làm gì hả?

- Để thay bóng đèn điện. Vì em là thợ điện được cử đến đây sửa chữa mà.


Đắt vì chương trình video hiếm có

Một tù trưởng da đỏ thuê phòng ở khách sạn tại New York. Lễ tân cho biết:

- Chúng tôi có hai loại phòng, 40 USD và 100 USD.

- Hai loại phòng khác nhau ở điểm nào?

- Trong phòng loại 100 USD có chương trình video nói về sự chiến thắng của người da đỏ.

Buổi đầu tiên

Buổi đầu tiên của chú thợ học việc sửa ống nước, bác thợ cả truyền đạt kinh nghiệm:

- Làm nghề này hay bắt gặp phụ nữ trần truồng trong phòng tắm lắm. Họ rú lên thì rất phiền phức. Mỗi lần như thế, trước khi cô nàng kịp gào lên, hãy lịch sự nói: 'Xin lỗi quý ông!'. Cô ta sẽ im bặt vì tưởng rằng mình chưa kịp nhìn thấy gì cả.

Buổi chiều, chú thợ học việc trở về xưởng, mặt mũi bầm tím:

- Cháu đến sửa vòi nước ở khách sạn Du Commerce, khi mở cửa thì thấy một đôi đang quấn lấy nhau. Cháu bèn nói: 'Xin lỗi hai quý ông!'. Thế là...

Bệnh đa nghi

Trong bữa ăn, chồng bảo vợ:

- Trên đời này, có nhiều người đến là đa nghi. Nghe ai nói bất cứ điều gì, họ cũng nghĩ ngay đến mình...

- Vợ nhíu mày: Anh nói thế là ám chỉ em đấy phải không?

Bắt bệnh nhân im lặng

Sau khi khám xong cho bệnh nhân, bác sĩ yêu cầu bà ta ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn giấy và lè lưỡi ra, sau đó ông kê hai toa thuốc.

Khi xong công việc ấy, ông bảo:

- A, ổn rồi đấy; bà có thể ngậm miệng lại được rồi.

Nói xong ông cảm ơn bà ta đã đến, bảo bà ta rằng bà ta sẽ ổn thôi rồi tiễn bà ta ra cửa.

Khi ông ta đóng cửa, cô điều dưỡng hỏi ông ta:

- Vì sao bác sĩ bảo bà ta ngồi đó lè lưỡi ra đến những năm phút cơ ạ? Thậm chí ông cũng chẳng buồn nhìn vào lưỡi bà ta nữa cơ.

Vị bác sĩ bảo:

- Làm như thế chỉ cốt giữ để bà ta yên lặng để mà tôi có thể tập trung đầu óc trong lúc kê toa thuốc cho bà ta.