Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Trở lại thuở mới yêu

Kỷ niệm 60 năm ngày cưới, cụ ông bàn với cụ bà: 'Chúng mình sẽ tìm về hương vị thuở ban đầu khi mới yêu nhau, em nhé'. Cụ bà đồng ý.

Chiều hôm đó, đang ngồi trong phòng, đột nhiên có một cục giấy được bắn qua cửa sổ, cụ bà nhặt lên, xúc động và run rẩy mở ra xem: '19h tối nay, hẹn em ở chân cầu Chà Và nhé'.

18h 45, tay cầm bó hoa hồng, ông cụ vừa huýt sáo vừa đến chân cầu chờ cụ bà.

19h, rồi 19h45, kim đồng hồ lên 20h... 20h30... 21h, hết kiên nhẫn vì lúc này sương xuống nhiều, cụ ông hầm hầm về nhà, mở cửa và quát: 'Sao bà không ra?'

Cụ bà ngồi ủ rũ, thút thít: 'Má không cho em đi'.


Rút hết tiền ra

Trong giờ học môn logic lớp 4, cô giáo đưa ra một tình huống: Có một người đàn ông câu cá trên thuyền giữa sông. Mất thăng bằng nên ông ấy ngã xuống sông và bắt đầu kêu cứu.

Ngừng lại một phút để cho cả lớp nắm được tình huống, cô tiếp:

'Bà vợ trên bờ nghe thấy tiếng kêu cứu của chồng. Biết rằng chồng mình không biết bơi và bản thân mình cũng không biết bơi, bà ta liền chạy thẳng đến một ngân hàng gần đó. Theo các em thì bà ấy đến đó để làm gì?'

Một bé gái giơ tay:

'Thưa cô, có phải bà ấy định rút hết tiền ra khỏi ngân hàng không ạ?'

Nhật ký một ông chồng (Phần 1)

Chàng trai ấn tượng nhất với tài chế biến món ăn của vợ.

Em thân yêu!

Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời anh. Thế nhưng ai cũng biết, cuộc đời có nhiều khía cạnh và nói được đầy đủ các khía cạnh đó là điều tuyệt vọng. Vậy nên anh chỉ nhấn mạnh đến lĩnh vực mà anh thích nhất, thành thạo nhất và em giỏi nhất: Chế tạo các món ăn!

Anh thấy mình phải có trách nhiệm, vinh dự phát biểu rằng trong lĩnh vực nấu ăn, em là một nghệ sỹ thực sự. Khả năng cao nhất của nghệ sỹ là sáng tạo và tìm tòi, mà em thì có một sức sáng tạo, pha trộn và ngẫu hứng tới vô biên.

Ngay buổi sáng đầu tiên sau đêm tân hôn, anh được hiểu rằng cháo và cơm thực ra không có ranh giới. Món, hay còn gọi 'cái em múc ra từ nồi' là cháo, cơm hay súp đều được cả. Nó đều có độ hạt, độ nhão và độ dính giống như nhau.

Để ăn với thứ dinh dưỡng 'lai tạo' ấy, em đưa ra một đĩa thịt kho mà màu sắc làm cho đêm đen cũng phải ghen tỵ. Nói về cách thái, đá tảng cũng còn chào thua, về độ cứng, gạch còn kém xa. Và đặc biệt là độ mặn, cứ cắn một miếng thịt cần uống hai lít nước. Món thịt kho đó bùng nổ đến nỗi nếu bọn khủng bố mang được lên máy bay, anh tin hành khách sẽ lâm nguy.

Tuyệt thật!

Con gái hớt hải chạy vào bếp nói với mẹ:

- Mẹ ơi, hình như bố sắp ngất.

- Tại sao thế?

- Có một người vừa đưa một gói hàng đến. Khi xem tờ hóa đơn, tự nhiên chân tay bố run lẩy bẩy, mặt mày tái mét...

- Tuyệt thật! Vậy là chiếc váy mừng sinh nhật của mẹ đã đến rồi đấy!

Sao không tìm trong tủ lạnh

Hai thanh niên vừa chết, xuống địa ngục, làm quen và kết bạn với nhau.

Một người hỏi:

- Vì sao mày chết?

- Tao chết vì lạnh - người kia trả lời. - Thế còn mày, vì sao mày chết?

- Tao chết vì cười.

- Mày nói thế nào, cười vui sao lại chết được.

- Mày không tin à, để tao kể cho mày nghe. Hôm đó tao đang ở nhà người tình thì chồng nó về. Nó nhanh trí cầm ngay xô rác mang ra đưa cho chồng đi đổ, thừa lúc ấy tao lẻn về nhà. Vừa về đến nhà thì con vợ tao cũng vội vàng đưa cho tao xô rác đi đổ. Tao tức điên lên vứt xô rác xuống chạy ngay vào nhà tìm xem có thằng nào không, tao tìm mãi tìm hết mọi chỗ mà không thấy thằng nào. Tao buồn cười quá, cười lớn đến mức mà đi loạng choạng trượt chân ngã đập đầu vào tường chết.

Nghe đến đó người bạn hét lên

- Trời ơi, sao mày không tìm trong tủ lạnh.