Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Trở lại thuở mới yêu

Kỷ niệm 60 năm ngày cưới, cụ ông bàn với cụ bà: 'Chúng mình sẽ tìm về hương vị thuở ban đầu khi mới yêu nhau, em nhé'. Cụ bà đồng ý.

Chiều hôm đó, đang ngồi trong phòng, đột nhiên có một cục giấy được bắn qua cửa sổ, cụ bà nhặt lên, xúc động và run rẩy mở ra xem: '19h tối nay, hẹn em ở chân cầu Chà Và nhé'.

18h 45, tay cầm bó hoa hồng, ông cụ vừa huýt sáo vừa đến chân cầu chờ cụ bà.

19h, rồi 19h45, kim đồng hồ lên 20h... 20h30... 21h, hết kiên nhẫn vì lúc này sương xuống nhiều, cụ ông hầm hầm về nhà, mở cửa và quát: 'Sao bà không ra?'

Cụ bà ngồi ủ rũ, thút thít: 'Má không cho em đi'.

Phát hiện thằng phạm lỗi

Hai bà mẹ trò chuyện về những đứa con:

- Ba thằng con tôi luôn bao che, bênh vực nhau. Khi một đứa phạm lỗi, hai thằng kia không bao giờ hé môi.

- Thế làm sao chị phát hiện ra đứa hư để răn dạy?

- Ồ, tôi có cách chứ. Khi một đứa có lỗi, tôi cho cả ba đứa nhịn đói đi ngủ, sáng hôm sau tôi trị thằng bị bầm mặt.

Kêu chó bằng bố

Có một cô tính chua ngoa, chàng nào trêu cô ta, thế nào cũng bị lườm nguýt.

Một hôm, cô ta ngồi ở cửa vuốt ve con chó bông bên cạnh. Có ba chàng thanh niên đi qua. Một cậu đố:- Tao đố đứa nào làm cho con bé kia cười được thì tao mất một chầu nhậu.Có một cậu nhận lời, đến trước cô gái, quỳ lạy con chó:- Lạy bố ạ.Cô ả phì cười cho là anh chàng này điên. Lạy con chó xong, anh chàng quay sang cô gái, sụp xuống trước cô gái:- Lạy mẹ ạ.Cô gái thẹn quá, ôm chó chạy mất.

Truyện cười dân gian

Một phụ nữ trách người đi ăn xin:

- Trông anh cũng khoẻ mạnh bình thường như bao người khác. Đi xin như vậy mà không ngượng à?

- Thế thì ý bà muốn tôi phải què chân, cụt tay, đui mù, sứt mẻ chứ gì? Cho được bao nhiêu mà đòi hỏi nhiều thế?

Ai trộm nỏ thần

Nói An Dương Vương làm báo cáo để được đền bù.

Thầy giáo hỏi: Ai ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương ?

Cả lớp im lặng. Thầy giáo chỉ một học sinh: Em biết ai ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương không ?

Học sinh sợ sệt: Dạ không phải em.

Vừa lúc đó ông hiệu trưởng đi ngang. Thầy giáo phân bua : Anh xem, học trò bây giờ tệ quá. Tôi hỏi ai ăn cắp nỏ thần của An Dương Vương mà không ai biết.

Thầy hiệu trưởng gật gù: Thôi anh nói anh Vương làm bản báo cáo rồi tôi nói ban giám hiệu xuất quỹ đền cho. Đừng làm rùm beng mang tiếng chết.