Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Trùng hợp khó tin

Sau 2 giờ khề khà ở quán rượu, Jim Staylor quay sang người ngồi bên cạnh bắt chuyện: 'Trông anh quen quá. Anh sống gần đây à?'

- Vâng, tôi sống ở con phố này.

- Tôi cũng sống ở con phố này đấy. Mà này anh cũng bằng tầm tuổi tôi đấy nhỉ. Anh học cấp 3 ở đâu vậy?

- Ồ, tôi tốt nghiệp trường Francis Lewis năm 1988. Thế còn anh?

- Lạ nhỉ - Jim nhíu mày- Tôi cũng tốt nghiệp trường Francis Lewis năm 1988.

- Thế anh học trường đại học nào?

- Beloit ở Wisconsin.

- Không thể tin được. Tôi cũng học ở Beloit mà. Thế anh học khoa nào?

- Tôi học cùng khoa với Kevin Sullivan nổi tiếng đấy.

- Sullivan? - Jim tỏ vẻ ngạc nhiên cực độ - Anh đừng có đùa tôi đấy nhá, thật là một sự trùng hợp khó tin...

Ngay lúc đó một bồi bàn đi qua, Jim liền kéo lại: 'Stamp này, anh không thể tin nổi đâu. Anh chàng ngồi cạnh tôi tốt nghiệp cùng một trường cấp 3 và cùng năm với tôi đấy. Anh ta còn học cùng trường đại học với tôi nữa. Thậm chí anh ta còn học cùng khoa với tôi nữa cơ. Thật là sự trùng hợp kỳ lạ'.

Người bồi bàn tên Stamp nhìn hai người đàn ông rồi nói, giọng đầy vẻ hưởng ứng:

- Ồ, đúng là một điều kỳ diệu!

Thấy 3 người đối đáp khá sôi nổi, ông chủ quán liền chạy đến:

- Có chuyện gì vậy?

- Dạ, không có gì đâu ạ - Stamp đáp - Anh em sinh đôi nhà Staylor lại say xỉn ấy mà.


Thay đổi nhiều quá!

Một bà góa giàu có mời họa sĩ đến nhờ vẽ bức chân dung người chồng quá cố của bà ta.

- Được ạ - họa sĩ nói - Bà có ảnh ông ấy không?

- Không! Vì thế tôi mới nhờ anh vẽ chân dung chứ.

- Nhưng thưa bà, bà muốn tôi vẽ thế nào?

- Vẽ thế nào tùy anh! Đó là nghề của anh cơ mà... Còn tôi, tôi chỉ có thể nói với anh rằng mắt ông ấy màu nâu, tóc đen, ông ấy có bộ ria nhỏ và lúc nào ông ấy cũng mỉm cười!

Anh họa sĩ tự nhủ không nên từ chối người đàn bà tốt bụng này và nói cho cùng, anh chẳng có lý do gì để bỏ lỡ một đơn đặt hàng như vậy.

Một tháng sau, anh đem bức tranh bọc kín đến. Anh ta cởi dây buộc, gỡ giấy bọc rồi đặt tranh lên trên lò sưởi. Bà góa lùi lại một chút rồi kêu khóc thảm thiết:

- Trời ơi! Mới có mấy năm mà ông ấy thay đổi nhiều quá!

 

Đề phòng

- Cậu đi đâu mà cứ ôm khư khư cái radio vậy?

- Vợ chồng mình cãi nhau, và mình quyết định bỏ nhà ra đi.

- Hẳn cái radio là tài sản duy nhất mà cô ta chia cho cậu?

- Không, mình đề phòng khi cô ta nhắn tin trên đài tìm người lạc.

Cuộc gọi cho cảnh sát

Có 5 người sống cùng phòng, họ tên là: Ngốc, Não, Điên, Không Ai Cả và Ai Đó.

Một hôm Ai Đó đã giết Không Ai Cả, lúc đó Não đang trong phòng tắm. Điên gọi điện cho cảnh sát và hỏi:

- Đồn cảnh sát phải không?

- Đúng rồi! Có chuyện gì vậy?

- Ai Đó đã giết Không Ai Cả rồi!

- Mày điên à?

- Vâng tôi Điên đây.

- Mày không có não chắc?

- Não đang trong phòng tắm thưa ngài.

- Đúng là đồ ngu ngốc.

- Thưa ngài, Ngốc không có ở nhà ạ!

- !!!!!!

Đứng làm sao nổi

Đôi khi việc đứng không vững không hẳn là do say quá, mà do bạn bè quá quan tâm.

Sau một trận nhậu quắc cần câu, ba người gọi taxi về nhà. Khi tới nhà người thứ nhất, hai người kia cố mãi mới dìu được anh ta xuống xe. Nhưng anh ta đứng không vững, cứ nằm lăn ra vỉa hè. Hai người kia sốt ruột lên xe đi tiếp. Trong xe họ nói với nhau:

- Tội nghiệp, thằng cha không còn đứng nổi nữa.

Tài xế taxi nói xen vào:

- Nhưng các anh cứ dốc ngược đầu anh ta xuống đất thì đứng làm sao nổi.