Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Trùng hợp khó tin

Sau 2 giờ khề khà ở quán rượu, Jim Staylor quay sang người ngồi bên cạnh bắt chuyện: 'Trông anh quen quá. Anh sống gần đây à?'

- Vâng, tôi sống ở con phố này.

- Tôi cũng sống ở con phố này đấy. Mà này anh cũng bằng tầm tuổi tôi đấy nhỉ. Anh học cấp 3 ở đâu vậy?

- Ồ, tôi tốt nghiệp trường Francis Lewis năm 1988. Thế còn anh?

- Lạ nhỉ - Jim nhíu mày- Tôi cũng tốt nghiệp trường Francis Lewis năm 1988.

- Thế anh học trường đại học nào?

- Beloit ở Wisconsin.

- Không thể tin được. Tôi cũng học ở Beloit mà. Thế anh học khoa nào?

- Tôi học cùng khoa với Kevin Sullivan nổi tiếng đấy.

- Sullivan? - Jim tỏ vẻ ngạc nhiên cực độ - Anh đừng có đùa tôi đấy nhá, thật là một sự trùng hợp khó tin...

Ngay lúc đó một bồi bàn đi qua, Jim liền kéo lại: 'Stamp này, anh không thể tin nổi đâu. Anh chàng ngồi cạnh tôi tốt nghiệp cùng một trường cấp 3 và cùng năm với tôi đấy. Anh ta còn học cùng trường đại học với tôi nữa. Thậm chí anh ta còn học cùng khoa với tôi nữa cơ. Thật là sự trùng hợp kỳ lạ'.

Người bồi bàn tên Stamp nhìn hai người đàn ông rồi nói, giọng đầy vẻ hưởng ứng:

- Ồ, đúng là một điều kỳ diệu!

Thấy 3 người đối đáp khá sôi nổi, ông chủ quán liền chạy đến:

- Có chuyện gì vậy?

- Dạ, không có gì đâu ạ - Stamp đáp - Anh em sinh đôi nhà Staylor lại say xỉn ấy mà.

Chớ đùa với lửa

Cơ quan tình báo nước nọ cần tuyển một nhân viên xuất sắc để thực hiện điệp vụ cực kỳ khó khăn. Qua nhiều vòng sát hạch, kiểm tra về lý lịch, thể lực, tâm lý và phỏng vấn, cuối cùng, họ chọn được ba người, trong đó có một phụ nữ.

Trong bài trắc nghiệm cuối cùng, các nhân viên tình báo đưa một trong hai người đàn ông tới một cánh cửa kim loại lớn và đưa cho anh ta khẩu súng ngắn:

- Chúng tôi cần đoan chắc rằng anh sẽ thực hiện mọi mệnh lệnh, bất kể trong tình huống nào. Trong phòng này, anh sẽ thấy vợ anh đang ngồi trên ghế. Hãy giết cô ta!

Người đàn ông đáp:

- Các ông đùa chắc. Tôi không thể bắn vợ tôi được. Không bao giờ.

Đám điệp viên cựu trào nhún vai:

- Vậy thì anh không phải là người thích hợp cho điệp vụ này. Hãy dẫn vợ anh về nhà đi!

Người đàn ông thứ hai cũng được chỉ dẫn tương tự. Anh ta cầm khẩu súng và đi vào phòng. Không khí tĩnh lặng trong 5 phút rồi anh ta trở ra, nước mắt lưng tròng:

- Tôi đã cố nhưng tôi không thể giết vợ được!

Đám điệp viên tỏ ra thất vọng:

- Anh không có được phẩm chất cần thiết. Hãy đưa vợ về nhà đi.

Cuối cùng, đến lượt người phụ nữ được trao khẩu súng và nhận lệnh hạ sát chồng. Cô ta cầm khẩu súng, đi vào phòng. Những phát súng nổ vang lên liên tiếp rồi các điệp viên nghe tiếng thét, tiếng đổ vỡ, tiếng đập huỳnh huỵch vào tường.Sau vài phút, tất cả trở lại yên tĩnh. Cánh cửa từ từ mở ra và người phụ nữ bước qua khung cửa. Cô ta lấy tay áo quệt mồ hôi trên trán:

- Khẩu súng này nạp toàn đạn không đầu. Tôi đã phải dùng ghế để đập chết anh ta.

 

Truyện cười dân gian

Hai ông giám đốc gặp nhau:

- Thần sắc của ông dạo này không được tươi lắm thì phải?

- Ừ, vợ tôi vừa tuyển một thư ký cho tôi.

- Thế hả, trông thế nào, tóc có nhuộm vàng, đỏ như các em bây giờ không?

- Một lão hói đầu mới chết chứ.

Truyện cười dân gian

Chồng bảo vợ:

- Sao cô lắm điều thế, nói suốt ngày không để cho người ta yên.

- Ông lắm điều thì có! Cứ nhìn ông hàng xóm kia kìa: Vợ nói cái gì ông ấy cũng chẳng nói lại một câu.

Chỉ mang về sự lạnh nhạt

Chồng đi làm về, vợ săn đón:

- Anh dùng bữa nhé?

- Không, anh ăn ở chỗ làm rồi.

- Anh có đọc báo mới không?

- Chả có gì hay ho đâu, anh đọc hết rồi.

- Sao anh lại lạnh nhạt với em như vậy?

- Nếu về đến nhà mà vẫn phải tiếp tục dịu dàng, thì anh ở lại công sở cho xong.