Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Trường phái ấn tượng

Trong lớp học vẽ, thầy giáo giảng: 'Vẽ tranh theo trường phái ấn tượng, nghĩa là khi vẽ xong, người xem không thể quên bức tranh ấy bởi có thể gây tác động mạnh với họ...'.

- Bây giờ em nào có thể vẽ thử? - Thầy giáo hỏi.

Một cậu bé xung phong, lấy cục phấn chấm một chấm lên bảng rồi quay về chỗ ngồi.

- Đây là tranh ấn tượng ư? Em hãy giải thích xem?

- Thưa thầy, hằng tháng chị em thường lấy bút chấm chằng chịt lên tờ lịch. Tháng vừa rồi không thấy chị em chấm lên đó nên vừa nhìn mẹ em đã ngất đi.


Khó chiều lòng khách

Kiến trúc sư hỏi chủ nhà: 'Ông định xây căn nhà theo kiểu nào?'

- Tôi muốn nó phải đủ rộng để vợ tôi sau khi lau dọn, không còn sức lê la hàng xóm, nhưng lại đủ chật để mẹ cô ấy không có ý định ở chung.

- ?????

Miệng lưỡi lạng lách

Một người đàn ông bước vào siêu thị khăng khăng đòi mua ngọn của cây rau diếp. Chú bé bán hàng nói rằng phải đi hỏi ý kiến của viên quản lý. Chú ta bước vào phòng phía sau và nói:

- Có một thằng ngu ngoài kia đòi mua một nửa cây rau diếp...

Vừa mới nói tới đó, chú chợt phát hiện ra người đàn ông đã đi theo và đang đứng ngay phía sau lưng, nên nói tiếp luôn:

 ...Và quý ông đây muốn mua nửa còn lại.

Viên quản lý đồng ý bán và người đàn ông đi khỏi. Sau đó, viên quản lý gọi chú bé lại và nói:

- Nhanh trí đấy! Mày làm tao có ấn tượng tốt, thế mày từ đâu đến đây?

- Từ Canada, thưa ngài!

- Tại sao mày lại rời bỏ Canada?

- Ở đó chỉ toàn là bọn du thủ du thực và dân chơi hockey thôi ạ!

- Vậy à? Vợ của tao cũng là người Canada đó.

- Ông không đùa đấy chứ? Vậy bà nhà chơi cho đội hockey nào ạ?

Chẩn đoán của bác sĩ

Một anh chàng đến phòng khám tư than thở với bác sĩ: 'Bác sĩ ơi, em chán phải nhòm ngó từ ngoài vào các nơi, các chỗ lắm rồi'.

- Vậy hả! Anh đang có triệu chứng của một người hoang tưởng. Căn bệnh này nếu trầm trọng anh sẽ phải vào trại bất cứ lúc nào. Rồi còn chuyện tương lai của anh nữa. Nhưng yên tâm, tôi sẽ chữa tận tình cho anh. Bây giờ bắt đầu bằng một câu hỏi thông thường. Anh hiện làm việc gì?

- Dạ, em lau cửa kính các cao ốc ạ!

Tệ

Có một thầy đồ hay trách vặt.

Một hôm đang buổi học, có người đến xin phép thầy cho một học trò được nghỉ dở buổi học vì ở nhà có giỗ. Thầy liền cho em học trò ấy về ngay. Suốt ngày hôm ấy, ai mời thầy đi đâu thầy cũng không đi. Thầy cầm chắc rằng, hôm nay sẽ được một bữa chén no nê, sao gia đình em học trò ấy lại không mời mình được.Chờ đã hết ngày cũng không thấy ai đến mời. Tối đến ngoài trời mưa tầm tã, trong nhà thầy vẫn chong đèn, ngồi ngóng tin mời. Trời càng khuya, gió thổi càng lạnh, đợi mãi không thấy, thầy đồ phải tắt đèn đi ngủ. Tuy vậy, thầy vẫn không dám ngủ. Song đôi mắt của thầy đâu có theo ý muốn, nó cứ ríu dần, ríu dần, thầy đồ đã ngủ mơ. Chợt có tiếng động rèm, thầy đồ giật mình tỉnh dậy. Trong bụng tưởng như có cờ phất, thầy liền hỏi:

- Sao đến khuya thế con? Khuya thế?...

Mãi không có tiếng đáp lại. Thầy đồ thắp đèn lên xem, thì chẳng thấy ai cả, chỉ thầy một con chó lông ướt mẹp đang đứng cạnh rèm, cái đuôi ngoắt ngoắt, đôi mắt lấm lét nhìn chủ.

Thầy đồ bực quá, bụng bảo dạ: 'Sáng mai phải cho thằng này bài học mới được! Đồ tệ!'.

Sáng hôm sau, lớp học vẫn tiến hành như thường lệ, học trò đến lớp đông đủ. Đang buổi học nghĩa, em học trò nọ giở sách ra, chỉ vào chữ thứ nhất của hàng đầu, bài thầy mới viết, hỏi thầy:

- Thưa thầy chữ gì đây?

- Chữ 'tệ'.

Thầy cắt nghĩa luôn: 'tệ là tệ'. Em học trò không hiểu ý thầy nên vẫn điềm nhiên học: 'tệ là tệ', 'tệ là tệ'. Hỏi sang chữ thứ hai, thầy vẫn bảo đó là 'tệ' và cũng cắt nghĩa 'tệ là tệ'. Chữ thứ ba, thứ tư, thứ năm, thầy cũng bảo như vậy. Sang chữ thứ sáu, vừa nghe thầy nói đó cũng là chữ 'tệ' xong, em học sinh ngơ ngác hỏi:

- Thưa thầy, tệ cả hàng phải không ạ?

Với giọng như ngậm roi trong miệng, thầy đáp:

- Phải, nhà mày tệ cả họ chứ không chỉ cả hàng đâu!!!