Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Trường phái ấn tượng

Trong lớp học vẽ, thầy giáo giảng: 'Vẽ tranh theo trường phái ấn tượng, nghĩa là khi vẽ xong, người xem không thể quên bức tranh ấy bởi có thể gây tác động mạnh với họ...'.

- Bây giờ em nào có thể vẽ thử? - Thầy giáo hỏi.

Một cậu bé xung phong, lấy cục phấn chấm một chấm lên bảng rồi quay về chỗ ngồi.

- Đây là tranh ấn tượng ư? Em hãy giải thích xem?

- Thưa thầy, hằng tháng chị em thường lấy bút chấm chằng chịt lên tờ lịch. Tháng vừa rồi không thấy chị em chấm lên đó nên vừa nhìn mẹ em đã ngất đi.


Trí nhớ đàn bà

Một vụ tai nạn giao thông. Cảnh sát hỏi người đàn bà bị hại: Chị có nhớ biển số xe đã đâm vào chị không?

- Không, thưa ông. Nhưng con mụ đàn bà ấy mặc một chiếc váy lụa tơ tằm màu xanh nhạt, một chiếc mũ kiểu thời Phục hưng có đính mấy bông hoa giả.

Thiếu tinh tế

Một khách du lịch lạc trong sương mù, xe lại hết xăng.

Ông ta phải đi lang thang ở vùng nông thôn vắng vẻ, tay cầm chiếc can không. Rất lâu sau đó, cuối cùng ông ta mới tìm được một căn nhà nhỏ. Mệt lử đử đến không thở ra hơi, ông khách gõ cửa và hỏi:

- Có ai trong đó không?- Có cháu ạ - Tiếng một đứa trẻ đáp.- Bố cháu có trong đó không?- Không ạ, bố cháu vừa đi rồi!- Thế mẹ cháu?- Ban nãy mẹ cháu ở đây, nhưng mẹ cháu đi rồi, khi bố cháu vào...Ông khách du lịch kiệt sức bắt đầu nổi cáu:- Thế không bao giờ cả ba người trong gia đình cháu có mặt đông đủ ở đây à?- Có chứ ạ, thưa ông, nhưng không phải ở đây. - Đứa trẻ đáp. - Đây là nhà vệ sinh.

 

Con đã xử lý rồi

Viên từ nhà sau chạy lên khoe với mẹ!
- Viên: Mẹ ơi! Mẹ , nồi cơm của mẹ bị nhão đấy. Nhưng không sao, con đã xử lý rồi
- Mẹ: Con gái mẹ giỏi thế. Vậy con làm cách nào?
- Viên: Thưa mẹ, con cho them hai ca nước nữa để nó thành cháo luôn.
- Mẹ: Trời !!!

Nhật ký một ông chồng (Phần 1)

Chàng trai ấn tượng nhất với tài chế biến món ăn của vợ.

Em thân yêu!

Anh viết thư này cho em để kỷ niệm một năm ngày chúng ta chung sống. Với tất cả lòng chân thành và biết ơn sâu sắc, em hãy tin rằng đó là quãng thời gian hạnh phúc nhất của đời anh. Thế nhưng ai cũng biết, cuộc đời có nhiều khía cạnh và nói được đầy đủ các khía cạnh đó là điều tuyệt vọng. Vậy nên anh chỉ nhấn mạnh đến lĩnh vực mà anh thích nhất, thành thạo nhất và em giỏi nhất: Chế tạo các món ăn!

Anh thấy mình phải có trách nhiệm, vinh dự phát biểu rằng trong lĩnh vực nấu ăn, em là một nghệ sỹ thực sự. Khả năng cao nhất của nghệ sỹ là sáng tạo và tìm tòi, mà em thì có một sức sáng tạo, pha trộn và ngẫu hứng tới vô biên.

Ngay buổi sáng đầu tiên sau đêm tân hôn, anh được hiểu rằng cháo và cơm thực ra không có ranh giới. Món, hay còn gọi 'cái em múc ra từ nồi' là cháo, cơm hay súp đều được cả. Nó đều có độ hạt, độ nhão và độ dính giống như nhau.

Để ăn với thứ dinh dưỡng 'lai tạo' ấy, em đưa ra một đĩa thịt kho mà màu sắc làm cho đêm đen cũng phải ghen tỵ. Nói về cách thái, đá tảng cũng còn chào thua, về độ cứng, gạch còn kém xa. Và đặc biệt là độ mặn, cứ cắn một miếng thịt cần uống hai lít nước. Món thịt kho đó bùng nổ đến nỗi nếu bọn khủng bố mang được lên máy bay, anh tin hành khách sẽ lâm nguy.