Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Trường phái ấn tượng

Trong lớp học vẽ, thầy giáo giảng: 'Vẽ tranh theo trường phái ấn tượng, nghĩa là khi vẽ xong, người xem không thể quên bức tranh ấy bởi có thể gây tác động mạnh với họ...'.

- Bây giờ em nào có thể vẽ thử? - Thầy giáo hỏi.

Một cậu bé xung phong, lấy cục phấn chấm một chấm lên bảng rồi quay về chỗ ngồi.

- Đây là tranh ấn tượng ư? Em hãy giải thích xem?

- Thưa thầy, hằng tháng chị em thường lấy bút chấm chằng chịt lên tờ lịch. Tháng vừa rồi không thấy chị em chấm lên đó nên vừa nhìn mẹ em đã ngất đi.

Đã hai lần rồi

Cô con gái rón rén định ra khỏi nhà lúc gần đi ngủ thì bị ông bố chặn lại:

- Muộn thế này còn định đi đâu nữa?

- Con định chạy ù ra thùng thư để bỏ hai lá thư thôi ạ!

- Thế thì nhanh lên một chút, thùng thư đó đã huýt sáo hai lần rồi đấy!

Chấp hành pháp luật

Một cặp tình nhân đỗ xe trước cổng nghĩa trang để âu yếm nhau. Tiếng động đánh thức hai con ma trong nghĩa trang dậy. 

Chứng kiến cảnh âu yếm, hai con ma tức lắm. Một con bàn: Tụi mình cướp xe tụi nó đi dạo?

Không cần suy nghĩ, con ma thứ hai đồng ý ngay. Tất nhiên, khi hai con ma vừa xuất hiện thì cặp tình nhân bỏ chạy bán sống bán chết. Con ma thứ nhất bèn chui vào xe, nhưng con thứ hai lại biến vào nghĩa trang. Hồi sau, nó quay lại, trên tay là tấm bia đá. Con ma thứ nhất kinh ngạc hỏi: 

- Ê đi dạo mà xách theo bia mộ làm gì?

Con ma kia trả lời:

- Mình đi chơi, lỡ chạy quá tốc độ, cảnh sát giao thông có hỏi thì mình còn có giấy tờ tuỳ thân chứ...

Truyện cười dân gian

- Bút chì của trò đâu?

- Không có.

- Ta đã dặn bao nhiêu lần là trò không được nói trống không như vậy mà. Phải nói là “Thưa thầy, con không có bút chì. Thưa thầy, còn không có tẩy. Thưa thầy, con không có thước kẻ. Rõ chưa?”

- Không rõ. Không hiểu chuyện gì đã xảy ra với tất cả những đồ vật của con vậy?

Chớ đùa với lửa

Cơ quan tình báo nước nọ cần tuyển một nhân viên xuất sắc để thực hiện điệp vụ cực kỳ khó khăn. Qua nhiều vòng sát hạch, kiểm tra về lý lịch, thể lực, tâm lý và phỏng vấn, cuối cùng, họ chọn được ba người, trong đó có một phụ nữ.

Trong bài trắc nghiệm cuối cùng, các nhân viên tình báo đưa một trong hai người đàn ông tới một cánh cửa kim loại lớn và đưa cho anh ta khẩu súng ngắn:

- Chúng tôi cần đoan chắc rằng anh sẽ thực hiện mọi mệnh lệnh, bất kể trong tình huống nào. Trong phòng này, anh sẽ thấy vợ anh đang ngồi trên ghế. Hãy giết cô ta!

Người đàn ông đáp:

- Các ông đùa chắc. Tôi không thể bắn vợ tôi được. Không bao giờ.

Đám điệp viên cựu trào nhún vai:

- Vậy thì anh không phải là người thích hợp cho điệp vụ này. Hãy dẫn vợ anh về nhà đi!

Người đàn ông thứ hai cũng được chỉ dẫn tương tự. Anh ta cầm khẩu súng và đi vào phòng. Không khí tĩnh lặng trong 5 phút rồi anh ta trở ra, nước mắt lưng tròng:

- Tôi đã cố nhưng tôi không thể giết vợ được!

Đám điệp viên tỏ ra thất vọng:

- Anh không có được phẩm chất cần thiết. Hãy đưa vợ về nhà đi.

Cuối cùng, đến lượt người phụ nữ được trao khẩu súng và nhận lệnh hạ sát chồng. Cô ta cầm khẩu súng, đi vào phòng. Những phát súng nổ vang lên liên tiếp rồi các điệp viên nghe tiếng thét, tiếng đổ vỡ, tiếng đập huỳnh huỵch vào tường.Sau vài phút, tất cả trở lại yên tĩnh. Cánh cửa từ từ mở ra và người phụ nữ bước qua khung cửa. Cô ta lấy tay áo quệt mồ hôi trên trán:

- Khẩu súng này nạp toàn đạn không đầu. Tôi đã phải dùng ghế để đập chết anh ta.