Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Trong lễ kỷ niệm 50 năm chung sống, bạn bè đề nghị người chồng phát biểu về những gì ông đã thu lượm được trong cuộc hôn nhân bền vững đến nhường ấy. Vẻ tự hào, ông bắt đầu diễn thuyết.

- Ồ! Tôi đã nghiệm ra rằng, hôn nhân là người thầy tốt nhất, dạy cho ta tất cả: sự chung thuỷ, nhẫn nại, tự kiềm chế, tha thứ, tính nhu mì, ngoan ngoãn... và vô khối những phẩm chất khác mà nếu bạn ở vậy, bạn sẽ không bao giờ cần đến.

Ước mơ đơn giản

Cô giáo hỏi học sinh nữ: 'Sau này em muốn trở thành người như thế nào?'

- Em muốn trở thành người mẹ

- Tốt, thế còn em? - Cô quay sang hỏi một học sinh nam.

- Em sẽ giúp bạn ấy thành người mẹ.

- !!!!!

Vọng cổ Bia

Xa bia mới ban chiều, thế mà lòng nghe buồn hiu, là nhớ bao điều, muốn được ở bên thùng bia, để uống cho nhiều...là sao ta?

Nói chung là bia đó, ah mà đó có phải là bia ko, mà sao vắng bia là thèm...dzố dzô dzố dzô.

Không được ở bên bia lòng buồn vu vơ, mong cho sao 2 ta nhậu hoài ko say, mong cho bao nhiêu bia nhậu hoài ko vơi, là là nhớ bia nhiều lắm, ước cho mình không xa...

Người iu ơi anh muốn cùng em nhậu cho tới sáng không ai bỏ về, mình bên nhau đi đến hết đêm này...dzố dzô, dzố dzô...dzố dzô ...

Vịnh Cam Dai

Một du khách nước ngoài sau hơn tháng chu du khắp Việt Nam, nhưng vẫn luyến tiếc vì cái gì đó nên chưa muốn về.

Anh ta tâm sự với người hương dẫn viên:

- Tôi đã đến Việt Nam nhiều lần và tôi biết đất nước của bạn có hai vịnh rất nổi tiếng mà tôi đã tham quan là 'Nha Trang Bay' và 'Ha Long Bay'. Nhưng sao còn một vịnh tôi thấy quảng cáo rất nhiều, ở khắp nơi mà anh vẫn giấu chưa dẫn tôi đi?

Anh hướng dẫn viên vội vã hỏi:

- Xin ông cho biết tên của cái vịnh đó.

Ông khách liền chỉ lên bức tường ở bên đường rồi bập bẹ đánh vần:

- Cam Dai Bay.

Cố nhân

Một hôm, tôi lên xe buýt và tình cờ ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Paperetskis. Không còn cách nào khác, tôi đành phải bắt chuyện với anh ta: chả gì tôi và anh ta cũng cùng làm việc ở một nhà máy.

- Hồi này anh thế nào? Sức khỏe vợ anh ra sao?

- Hai chúng tôi ly dị đã mười một năm rồi còn gì.

- Ừ nhỉ! Tôi chợt nhớ ra, thế ai nuôi thằng bé?

- Thằng bé nào? Con bé Marite ở với cô ấy. Xưa kia chính anh đã mua búp bê cho nó đấy thôi.

- Đúng rồi, đúng rồi... - Tôi trở nên thận trọng hơn - Thế chứng vàng da của anh khỏi hẳn rồi chứ?

- Tôi bị viêm túi mật kinh niên cơ mà.

- À vâng, tất nhiên... Thế chủ nhật nào anh cũng vẫn đi câu cá đấy chứ?

- Từ thuở cha sinh mẹ đẻ chưa bao giờ tôi cầm lên tay chiếc cần câu nào.

- E hèm... Chắc anh vẫn hút thuốc 'Sipka' ?

- Chưa bao giờ tôi hút thuốc cả.

- À... ừ nhỉ... còn các bữa ăn, mẹ anh vẫn nấu nướng cho anh chứ?

- Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ.

- À!... xin lỗi, đến bến tôi phải xuống rồi. Chúc anh mọi điều tốt lành, anh Paperetskis.

- Rapapetskis - anh ta sửa lại.

Tôi vội vã xuống xe. Nhưng chỉ vài phút sau, tôi bình tâm trở lại. Tôi có lỗi gì đâu trong việc anh ta đã không còn là sếp của tôi nữa?