Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Trên một chuyến bay, có cô gái tóc vàng nọ mua vé hạng thường nhưng lại vào khoang VIP để ngồi. Một lát sau, người đã mua vé có số ghế đó lên máy bay và đòi lại ghế. Cô gái tóc vàng đáp:

- Tôi là một cô gái tóc vàng xinh đẹp, tôi đáp máy bay đi Florida và tôi không phải nhường chỗ cho ai hết.

Người hành khách gọi chiêu đãi viên lại than phiền. Anh chiêu đãi viên thuyết phục một hồi nhưng cô gái ngang bướng vẫn lặp lại:

- Tôi là một cô gái tóc vàng xinh đẹp, tôi đáp máy bay đi Florida và tôi không phải nhường chỗ cho ai hết.

Chịu thua, anh chiêu đãi viên gọi cơ trưởng. Người lái máy bay đầy kinh nghiệm rỉ tai cô gái nói khẽ một câu và cô gái ngoan ngoãn đứng dậy, xách hành lý xuống khoang hạng thường.

Kinh ngạc, người khách VIP hỏi:

- Ông nói gì mà cô ấy chịu nghe lời thế?

- Tôi bảo cô ấy rằng khoang hạng thường mới đi Florida, còn khoang VIP thì đi New York.


Lời khen

Vợ mặc bộ đồ ngủ đứng trước gương săm soi và có vẻ không hài lòng.

- Tệ quá, em thấy mình trông thật già cỗi, xấu xí và mập ú. Anh có lời khen nào tốt đẹp để an ủi em không?

Anh chồng nhún vai đáp:

- Thị lực của em thật hoàn hảo.

Tài thiện xạ

Một nhà quý tộc vào rừng săn bắn cùng với bạn bè và đoàn tùy tùng. Tới một gốc cây lớn, ông thấy trên đó vẽ chi chít các đích ngắm và chính giữa mỗi hồng tâm găm một mũi tên.

Ngạc nhiên, nhà quý tộc thốt lên:

- Nhà thiện xạ vĩ đại này là ai vậy? Ta phải tìm ra anh ta.

Sau khi tiếp tục đi xuyên rừng thêm vài dặm, đoàn đi săn bắt gặp một cậu bé mang cung tên. Cậu nhận mình chính là cung thủ đã bắn tên lên thân cây.- Cháu không vẽ đích lên thân cây và dùng búa đóng đinh mũi tên vào hồng tâm đấy chứ? - Nhà quý tộc hỏi.

- Không, thưa ngài. Cháu bắn tên từ cách xa 100 bước. Cháu thề trên những gì thiêng liêng nhất rằng đó là sự thật.

- Thật đáng ngạc nhiên. - Nhà quý tộc thốt lên. - Ta sẽ nhận cháu làm hộ vệ. Nhưng ta cần hỏi cháu một câu, làm thế nào cháu có thể bắn những phát tên tuyệt diệu đến nhường ấy?

Cậu bé đáp:

- Trước tiên, cháu bắn tên vào thân cây, sau đó, cháu vẽ hồng tâm xung quanh nó.

 

Không tin tưởng được

Osin nói với bà chủ: 'Nếu bà không tin tôi thì thôi, bà hãy để cho tôi đi'

- Nhưng tôi rất tin cô. Tôi còn giao cả chìa khóa hòm đựng đồ trang sức cho cô giữ cơ mà.

- Vâng thưa bà. Nhưng mà cái chìa khoá ấy không thể mở được hòm.

- !!!!!!

Chuyện thời đại thông tin

Câu chuyện sau đây được ghi lại nguyên xi từ phòng hỗ trợ khách hàng của hãng WordPerfect. Nhân vật chính đã bị đuổi việc nhưng đang kiện hãng theo điều khoản 'Chấm dứt hợp đồng không có lý do'.

- Đây là phòng chăm sóc khách hàng hãng WordPerfect! Tôi có thể giúp gì được cho ngài?

- Vâng, tôi gặp rắc rối với phần mềm WordPerfect. Tôi đang gõ thì đột nhiên tất cả chữ nghĩa biến mất.

- Biến mất? Thế màn hình của ông bây giờ nom ra sao?

- Chẳng có gì cả! Trống trơn! Nó không hiển thị bất cứ chữ nào khi tôi gõ.

- Ông vẫn còn ở trong chương trình WordPerfect hay thoát ra ngoài rồi?

- Làm sao biết được cơ chứ!

- Ông có nhìn thấy dấu nhắc C: trên màn hình không?

- Dấu nhắc C: là cái gì vậy?

- Thôi, bỏ qua! Ông có thể di chuyển con trỏ quanh màn hình không?

- Không có con trỏ nào hết. Tôi chẳng bảo cậu rồi là gì đấy, máy không nhận bất cứ lệnh nào cả.

- Thế monitor của ông có đèn báo nguồn không?

- Monitor là gì cơ?

- Hừm! Nó là một thiết bị có màn hình, trông giống cái máy thu hình. Nó có cái đèn nhỏ để báo đang ở chế độ hoạt động không.

- Tôi không biết!

- Thế thì, nhìn vào đằng sau monitor và tìm dây cấp nguồn của nó. Ông nhìn thấy chưa?

- Thấy rồi!

- Tốt! Hãy lần theo sợi dây điện đến phích cắm. Nó có nằm trong ổ điện không đấy?

- Có!

- Ngài lưu ý cho, sau monitor có tới 2 sợi cáp chứ không phải chỉ có một đâu nhé! 

- Không! Làm gì có!

- Nhất định là phải có chứ. Ngài xem lại coi.

- À, tôi thấy rồi!

- Một cáp là cáp điện đã kiểm tra rồi. Ngài hãy lần theo cáp còn lại xem nó có cắm chặt vào CPU không.

- Tôi không với tới được.

- Thế thì ngài quan sát kỹ xem giắc cắm đã ổn chưa.

- Không nhìn thấy gì cả.

- Thử quỳ xuống và cúi người hết cỡ về phía trước xem!

- Không phải tại góc nhìn. Tôi không nhìn thấy gì vì ở đây tối quá.

- Tối?

- Phải! Đèn văn phòng tắt hết rồi và nguồn sáng duy nhất bây giờ là ánh sáng bên ngoài chiếu qua cửa sổ.

- Thế thì bật đèn lên!

- Không được!

- Tại sao không?

- Mất điện rồi!

- Mất điện? À, thế là mọi chuyện giải quyết xong. Ông còn giữ hộp xốp, bản hướng dẫn và các thứ để đóng gói chiếc máy không?

- Còn! Để làm gì vậy?

- Ông hãy rút giắc cắm, đóng gói chiếc máy lại đúng như lúc mua nó rồi mang tới nơi đã bán máy cho ông.

- Tệ thế sao?

- Vâng, tôi e là như vậy.

- Được rồi, thế tôi sẽ nói gì với cửa hàng?

- Hãy bảo họ rằng ông ngu ngốc tới mức không xài nổi máy tính.