Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Một người đàn ông trong khi tìm mọi cách đưa chiếc xe ra khỏi bãi đậu đã tông vào một chiếc ôtô mới cứng. Trước sự chứng kiến của nhiều người gần đó, anh ta vội nhảy ra khỏi xe, lấy giấy bút ghi vài dòng và để lại trên kính chắn gió của chiếc xe kia.Mẩu giấy ghi:

'Xin chào. Tôi đã tông vào xe của ông và có một số người chứng kiến việc này. Vì thế, tôi phải giả đò viết cho ông để họ yên tâm rằng tôi đang viết tên, địa chỉ và số bằng lái xe của mình trong này...'.

"Lạc" nhau trong rạp hát

Ra khỏi rạp hát, chồng nắm tay vợ rồi ngạc nhiên nói:

- Ô hay, sao tay em lạnh thế? Chẳng nhẽ trong rạp anh đã nắm tay người khác ư?

- Ủa! Thế không phải anh thì ai để tay trên đùi em suốt từ đầu đến cuối buổi diễn?

Bố mẹ anh là ai?

Vova và Petia đi thi lịch sử. Petia vào truớc được 10 điểm.

Vova hỏi:

- Thầy hỏi những gì?

- Câu 1: 'Trình bày về Cách mạng Nga'. Tớ trả lời 'Cách mạng Nga xảy ra lần đầu năm 1905 nhưng do thế lực phản động quá mạnh nên không thành công. Năm 1917 mới thành công'.

- Rồi sao nữa?

- Câu 2: 'Ai lãnh đạo cách mạng?'. Tớ trả lời: 'Chủ yếu là Lênin, ngoài ra còn có Stalin, Plekhanov...'

- Còn câu 3?

- 'Anh nghĩ gì về điều kiện cách mạng 1905?'. Tớ trả lời: 'Nhiều nhà nghiên cúu cho rằng điều kiện đã chín muồi, riêng em cho là chưa đủ'.

Vova vào phòng thi, thầy hỏi:

- Anh sinh năm nào?

- Lần đầu năm 1905 nhưng do thế lực phản động quá mạnh nên không thành công. Năm 1917 mới thành công.

Giáo sư ngạc nhiên hỏi:

- Bố mẹ anh là ai?

- Chủ yếu là Lênin, ngoài ra còn có Stalin, Plekhanov...

- Đồ ngu - Giáo sư quát.

- Dạ nhiều nhà nghiên cúu cũng nghĩ như vậy nhưng em cho là chưa đủ ạ!

"Đóng thuế" cho vợ, sức đâu chiều bồ

Có anh chàng vừa có vợ lại vừa có 'bồ' ở cùng cơ quan. Một lần đi nghỉ mát, vì có vợ đi cùng thành thử anh ta không thể sang gặp cô bồ được.

Còn cô bồ cũng cảm thấy cô đơn, buồn tình rồi hát:

- Thuyền ơi có nhớ bến chăng. Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền.

Anh chàng nghe thấy cũng hát vọng sang giãi bày:

- Thuyền đây đã dựng cột buồm. Ngặt vì một nỗi đồn tuần bên sông.

Cô bồ hiểu ý nhưng muốn mách nước, liền hát:

- Đồn tuần thì mặc đồn tuần. Đóng thuế một lần rồi nó cho đi.

Anh chàng nghe vậy, buồn bã trả lời ngao ngán:

- Vốn liếng anh có ra gì? Nếu mà đóng thuế còn chi cột buồm?

Không bắt chước nổi

Có anh chàng kia, vốn ngốc đại là ngốc, mà lại phải đi làm rể nên trong bụng rất lo. Biết tính con, nên trước khi đi bố mẹ gọi vào dặn dò.

- Ở rể thì khó gì mà ngại. Chỉ cần bố vợ làm gì thì mình làm nấy, cho khỏi mất lòng ông là được.

Anh ta nghe nói vững dạ vội khăn gói đi sang nhà vợ. Hôm ấy cũng ngồi ăn cơm với bố vợ, thấy bố vợ gắp thịt, anh cũng gắp thịt; bố vợ chấm rau cũng chấm rau, bố bợ cầm đũa tay trái anh cũng đổi đũa sang tay trái. Bố vợ vô ý đánh vãi mấy hạt cơm ra chiếu, anh cũng bỏ mấy hạt cơm ra chỗ mình ngồi. Bố vợ đang ăn canh miến thấy thế không nhịn cười được, bật phì cười, nào ngờ bị sặc. Một sợi miến lòng thòng thò ra ngoài lỗ mũi. Anh ta nhìn bố vợ, ngẩn người ra, rồi đứng dậy chắp tay vái dài:

- Thưa thầy, mấy trò khác thì con còn cố được, chứ trò này thì con xin chịu!