Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

- Đố cậu biết thế nào là một người da đỏ đang bị ốm?

- Chịu.

- Đó là một người có gương mặt trắng xanh.


Bàn luận về tình yêu

Các bác sĩ cho rằng: "Tình yêu là căn bệnh, cần chữa trị bệnh nhân bằng chế độ nằm giường".

Nhà vật lý: Sao lại gọi tình yêu là căn bệnh được khi mà nó tiêu hao năng lượng nhiều như thế. Phải gọi tình yêu là hoạt động.

Nhà cơ học: Sao lại gọi tình yêu là hoạt động được, khi mà tổ hợp máy chính vẫn đứng yên? Phải gọi tình yêu là nghệ thuật.

Nhà nghiên cứu nghệ thuật: Sao lại gọi tình yêu là nghệ thuật khi mà ai cũng e ngại phô ra cho người khác xem? Phải nói tình yêu là trò gian lận.

Luật gia: Sao gọi tình yêu là trò gian lận khi mà hai phía đều thỏa mãn. Phải nói tình yêu là hợp đồng sản xuất.

Nhà doanh nghiệp: Sao lại gọi tình yêu là hợp đồng sản xuất được khi mà chi phí tốn kém nhiều hơn giá trị sản phẩm cuối cùng. Phải nói tình yêu là khoa học.

Giáo sư: Sao gọi tình yêu là khoa học được khi mà đám sinh viên làm được còn tôi thì không?

Ảnh vui số 4

Cầm chiếc bút trên tay, đứa trẻ sẽ làm gì với cậu em đang nằm trên nôi? Con voi ngã ngửa, con cừu bị cạo một nửa người trông sẽ thế nào?

Truyện cười dân gian

Một du khách trên đường phố New York bị chặn lại mời mua một lọ nước súc miệng với giá 200 đôla.

- Cái gì? Hai trăm đô một lọ nước súc miệng, sao anh không đi ăn cướp đi?! - Ông ta kêu lên.

- Đừng nóng vội, thưa quý ông! Chúng ta còn có thể mặc cả mà. Giảm giá cho ông một nửa, còn một trăm đô nhé! - Người bán hàng nhã nhặn.

Vị du khách lắc đầu, dợm bước đi. Người bán hàng liền mở cặp, lấy ra một chiếc bánh, niềm nở mời:

- Tôi rất lấy làm tiếc vì đã làm mất thời gian của ông. Xin ông vui lòng dùng miếng bánh này, coi như đây là lời tạ lỗi của tôi.

Ông khách cầm lấy chiếc bánh, cắn một miếng rồi nhổ vội ra:

- Bánh gì mà như phân bò thế này?

- Dạ, chính là nó đấy, thưa ông! Bây giờ thì ông sẵn sàng mua nước súc miệng rồi chứ? - Người bán hàng nở nụ cười ma mãnh.

Mắt còn tốt

Hai vợ chồng già nói chuyện với nhau:

- Anh vẫn chơi golf tốt chứ, Jack?

- Anh đánh vẫn tốt nhưng mắt đã kém quá rồi, nên không biết quả bóng nó lăn đi đâu.

- Thì anh đã 75 tuổi rồi còn gì! Sao anh không rủ anh Scott của em đi chơi cùng với?

- Nhưng anh ấy đã 85 tuổi, anh ấy còn chơi golf nữa đâu.

- Nhưng mắt anh ấy còn tốt lắm. Anh ấy có thể nhìn thấy quả bóng lăn đi đâu đấy. Có điều trí nhớ anh ấy hơi kém...

Hôm sau Jack đánh bóng và nhờ ông anh vợ Scott quan sát bóng. Jack đánh bóng, quả bóng lăn vào giữa sân.

- Anh có thấy quả bóng lăn đi đâu không? - Jack hỏi.

- Có.

- Nó đâu?

- Tôi quên mất rồi!