Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

- Nhà tôi được xóa đói giảm nghèo là nhờ thằng con trai tôi đấy!

- Cháu đang theo học đại học tốn kém lắm cơ mà?

- Cháu vừa ra trường, có công ăn việc làm ổn định rồi. Chỉ cần hết giải quyết cái phần 'tái bút' của nó là nhà tôi khá lên rồi.

Cái này thì được

Hai vợ chồng nhà nọ hay gây gổ và đánh lộn như cơm bữa. Một buổi chiều ăn cơm xong hai vợ chồng lại đánh nhau một trận tơi bời khói lửạ. Buổi tối, ngưòi ta nghe thấy chị vợ thì thào trong bóng đêm.

- Cái tay này hồi chiều đấm bà, xê ra !

- ...

- Cái chân này hồi chiều đá bà, xê ra !

- ...

- Cái mồm này hồi chiều cắn bà, chửi bà, xê ra !

- ...

- Còn cái này thì được. Cái này hồi chiều chẳng làm gì với bà hết.

 

"Kẻ đổ vỏ" vớ bẫm

Nhân dịp nghỉ hè, Robert và Raymond cùng nhau đi leo núi. Khi họ đến nơi thì xảy ra một cơn bão, hai người đành tìm chỗ trú tại một biệt thự lớn. Chủ nhân ngôi nhà, một phụ nữ xinh đẹp, nói rằng họ chỉ có thể qua đêm trong nhà kho ngoài vườn, vì cô đang chịu tang chồng.

Chín tháng sau, Robert gọi điện cho Raymond:

- Raymond này, anh có còn nhớ cái đêm mà chúng ta buộc phải ngủ trong nhà kho không?

- Nhớ, rồi sao?

- Anh có còn nhớ nữ chủ nhân xinh đẹp của tòa biệt thự lớn?

- Nhớ chứ...

- Anh có còn nhờ là đêm hôm đó, khi tôi đang ngủ thì anh lén đột nhập vào phòng cô ấy không?

- Nhớ... Raymond hạ giọng lo lắng.

- Để tránh tai tiếng, anh đã lấy tên và địa chỉ của tôi để tự giới thiệu với cô ấy?

- Có lẽ... mình nên xin lỗi cậu. Đầu dây bên kia ngập ngừng.

- Không, tôi phải cảm ơn anh, vì cô ấy vừa từ trần và để lại cho tôi tòa nhà cùng 10 triệu đôla!

- !!!

Chỉ làm một việc là nhanh

- Thầy: Sao em làm gì cũng chậm vậy?
- Trò: Dạ đâu có ạ!
- Thầy: Em có thể làm việc gì nhanh hơn không?
- Trò: Dạ, thưa việc nhanh nhất là nhanh mệt ạ.
- Thầy: Trời!!

Trở lại thuở mới yêu

Kỷ niệm 60 năm ngày cưới, cụ ông bàn với cụ bà: 'Chúng mình sẽ tìm về hương vị thuở ban đầu khi mới yêu nhau, em nhé'. Cụ bà đồng ý.

Chiều hôm đó, đang ngồi trong phòng, đột nhiên có một cục giấy được bắn qua cửa sổ, cụ bà nhặt lên, xúc động và run rẩy mở ra xem: '19h tối nay, hẹn em ở chân cầu Chà Và nhé'.

18h 45, tay cầm bó hoa hồng, ông cụ vừa huýt sáo vừa đến chân cầu chờ cụ bà.

19h, rồi 19h45, kim đồng hồ lên 20h... 20h30... 21h, hết kiên nhẫn vì lúc này sương xuống nhiều, cụ ông hầm hầm về nhà, mở cửa và quát: 'Sao bà không ra?'

Cụ bà ngồi ủ rũ, thút thít: 'Má không cho em đi'.