Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Một phụ nữ chỉ thích rong chơi, chứ không chịu nấu nướng, bảo chồng:

- Anh yêu, năm nay em muốn được nghỉ hè ở một nơi em chưa từng đặt chân đến.

- Ồ, vậy sao em không nghỉ luôn trong căn bếp nhà mình nhỉ.


Vẫn ăn thịt

Đạo diễn nọ sắp quay cảnh người và hổ đùa giỡn, nhưng anh chàng diễn viên cương quyết từ chối đóng vai này.

- Đừng sợ mà! - Đạo diễn động viên. - Con cọp này sinh ra ở vườn thú, nó chỉ bú sữa mà lớn đấy!

- Điều đó có chứng minh được gì? - Anh chàng diễn viên phản bác. - Tôi cũng được sinh ra tại bệnh viện phụ sản và tôi cũng bú sữa những năm đầu, thế rồi sau đó tôi vẫn ăn thịt.

Tóc vàng hoe làm hướng dẫn viên

Cô hướng dẫn viên xinh đẹp, tóc vàng hoe dẫn một ông khách Mỹ tham quan một vòng ở TP HCM.

Đi ngang nhà thờ Đức Bà, khách hỏi: 'Chỗ này là gì vậy?'.

Tóc vàng hoe toát mồ hôi vì không biết Nhà thờ Đức Bà tiếng Anh là gì nên trả lời đại: 'Jesu die here' (Chúa Jesu chết ở đây).

Nghe xong khách choáng váng. Lát sau đi ngang Bảo tàng Chứng tích chiến tranh, ông khách hỏi: 'Chỗ này là gì, sao đông người vậy?'.

Tóc vàng trả lời: 'America (chỉ vào ông khách) and Vietnam (chỉ vào mình) pằng pằng. People die here' (Mọi người chết ở đây).

Ông khách há hốc mồm: 'Oh my God!' (Ôi chúa ơi.).

Cuối cùng đi ngang bệnh viện Từ Dũ: 'Cô ơi, chỗ này là đâu vậy?'.

Nàng lại nhíu mày suy nghĩ: 'Men - women, pằng pằng, Baby born here' (Đàn ông và phụ nữ... bọn trẻ sinh ra ở đây).

Không phải chuyện nhỏ 

Bạn tù hỏi nhau:

- Tại sao anh phải vào đây?

- Tôi bỏ vợ...

- Thế thôi sao? Chuyện nhỏ mà!

- ... từ trên lầu ba xuống.

Cố nhân

Một hôm, tôi lên xe buýt và tình cờ ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Paperetskis. Không còn cách nào khác, tôi đành phải bắt chuyện với anh ta: chả gì tôi và anh ta cũng cùng làm việc ở một nhà máy.

- Hồi này anh thế nào? Sức khỏe vợ anh ra sao?

- Hai chúng tôi ly dị đã mười một năm rồi còn gì.

- Ừ nhỉ! Tôi chợt nhớ ra, thế ai nuôi thằng bé?

- Thằng bé nào? Con bé Marite ở với cô ấy. Xưa kia chính anh đã mua búp bê cho nó đấy thôi.

- Đúng rồi, đúng rồi... - Tôi trở nên thận trọng hơn - Thế chứng vàng da của anh khỏi hẳn rồi chứ?

- Tôi bị viêm túi mật kinh niên cơ mà.

- À vâng, tất nhiên... Thế chủ nhật nào anh cũng vẫn đi câu cá đấy chứ?

- Từ thuở cha sinh mẹ đẻ chưa bao giờ tôi cầm lên tay chiếc cần câu nào.

- E hèm... Chắc anh vẫn hút thuốc 'Sipka' ?

- Chưa bao giờ tôi hút thuốc cả.

- À... ừ nhỉ... còn các bữa ăn, mẹ anh vẫn nấu nướng cho anh chứ?

- Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ.

- À!... xin lỗi, đến bến tôi phải xuống rồi. Chúc anh mọi điều tốt lành, anh Paperetskis.

- Rapapetskis - anh ta sửa lại.

Tôi vội vã xuống xe. Nhưng chỉ vài phút sau, tôi bình tâm trở lại. Tôi có lỗi gì đâu trong việc anh ta đã không còn là sếp của tôi nữa?