Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Sau những ngày đông giá lạnh, chợt một chiều, thời tiết trở nên ấm áp. Cặp vợ chồng già nọ ra ngồi ngoài hiên ngồi sưởi nắng và ôn lại những hoài niệm đẹp đẽ của quá khứ.

Bà già nói với ông già:

- Em nhớ ngày xưa anh thường ngồi sát vào em cơ!

Thế là ông già xích lại gần bên. Bà già lại tiếp:

- Em nhớ hồi đó anh thường choàng tay ôm em rất chặt...

Ông già run rẩy vòng tay qua eo bà già, siết chặt lại. Bà già lim dim mắt nhớ lại:

- Em nhớ là anh còn thích cắn vào vai em nữa kia.

Ông già lập cập đứng lên:

- Được! Được! Để anh vào nhà lấy hàm răng giả ra đã!


Xấu xí sẽ làm gì?

Trong lớp học, cô giáo hỏi Enna:

- Ước mơ của em sau này là gì Enna?

- Thưa cô, nếu lớn lên xinh đẹp em sẽ làm diễn viên điện ảnh hay người mẫu, còn nếu xấu xí em sẽ làm cô giáo ạ!

Truyện cười dân gian

Về nhà, bất chợt anh chồng bắt gặp vợ đang tằng tịu với ông bạn thân nhất của mình.

- Này - Anh chồng nói - Cậu đang làm gì ở đây thế?

Cô vợ nói ngay với nhân tình:

- Đấy anh xem, em nói có sai đâu, đúng chồng em là một gã ngốc mà!

Nhờ mèo chỉ đường về nhà

John rất ghét con mèo mà vợ anh ta nuôi. Một hôm anh quyết định sẽ vứt nó đi. John cho nó lên xe và lái đi cách nhà hơn 20 dãy phố, để nó ở một công viên.

Khi anh về gần đến nhà thì con mèo cũng đang trên đường vào nhà anh.

Ngày hôm sau John quyết định lái xa hơn nữa qua 40 dãy phố và để con mèo lại nhưng cũng như lần trước khi anh lái xe vào gara thì lại trông thấy con mèo đang đủng đỉnh bước vào nhà. John tìm mọi cách đưa con mèo đi ngày càng xa hơn nhưng nó luôn luôn về nhà còn trước cả anh.

Cuối cùng John quyết định lái xe đến một nơi thật xa, quẹo phải rồi rẽ trái, qua cây cầu sau đó thì rẽ phải và rẽ phải tiếp cứ tiếp tục cho đến khi anh đến một nơi mà anh cho là khoảng cách an toàn và bỏ con mèo lại đó.

Nhiều giờ sau, John gọi điện cho cô vợ:

- Jen này, con mèo có đó không em?

- Nó ở nhà đây anh - Cô vợ trả lời - Tại sao anh hỏi vậy?

- Ôi trời, đưa ống nghe cho con mèo quái quỉ đó đi. Anh cần nó chỉ đường về nhà!!! - John tức tối la lên.

Cáo phó

Tý vừa khóc mếu máo vừa chạy về nhà, mách với bố: 'Thầy giáo toàn trù con, bố ạ. Hôm nào thầy cũng gọi con lên trả bài. Thầy cố tình chọn những câu thật khó để phạt con. Hôm nay con lại bị phạt cầm tai đứng ở cuối lớp'.

Bố Tý tức lắm. Hôm sau ông ta dẫn Tý, hầm hầm vào gặp thầy:

- Tôi nghe cháu nó nói thầy trù cháu ghê lắm. Tại sao thầy lại đối xử với con tôi như vậy?

- Tôi trù con ông hồi nào đâu. Ông thử nghĩ xem, hôm nào tôi bảo nó lên bảng trả bài, nó cũng không trả lời được, kể cả câu hỏi dễ nhất.

- Tôi lại nghe cháu nó nói thầy toàn chọn câu khó thôi. Đâu, thầy cho tôi một ví dụ xem nào.

- Này nhé, hôm qua tôi hỏi nó Trần Hưng Đạo chết hồi nào mà nó có trả lời được đâu.

Bố Tý ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp:

- Thôi, thầy thông cảm cho cháu. Gia đình tôi làm ăn buôn bán, lâu lâu coi báo để xem tin tức chứ làm gì có thời gian mà đọc cáo phó.