Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Có tiếng gõ cửa, chủ nhà chạy ra mở:

- Cháu đấy à, vào đi, vào đi. Nào cháu cần gì?

- Bố cháu muốn mượn bác cái mở nút chai.

- Nút chai à, mắt ông ta sáng lên - Về nhà nói với bố chuẩn bị thêm cái chén, bác sẽ... tự tay mang ngay sang bây giờ nhé.

Không cần nút ống nữa!

Hai bố con đang loay hoay sửa hệ thống nước dưới tầng hầm. Chợt chuông reo ầm ĩ, đứa con trai chạy lên. Sau đó, nó vừa hối hả chạy xuống vừa la to:

- Bố ơi, đừng cố bịt miệng ống nước nữa!

- Thợ tới rồi hả con?

- Dạ không. Nhà mình đang cháy!

Cô thư ký vui tính

Một lần, cô thư ký thấy giám đốc quên kéo khóa quần, liền nhắc khéo:

- Thưa ông! Ông có biết rằng trại lính của mình đang mở cửa không!

Giám đốc không hiểu ngay nhưng sau đó, ông ta tình cờ nhìn xuống và thấy khóa quần mình mở toang hoác. Lấy làm thú vị về tính hài hước của cô thư ký, ông giám đốc quyết định trêu cho cô một mẻ. Gọi cô vào phòng, ông hỏi:

- Cô Jones à! Tiện đây, tôi muốn hỏi, khi trại lính của tôi mở cửa, cô có thấy một anh lính đứng nghiêm trong đó không?

Cô thư ký nhanh trí đáp:

- Tất cả những gì tôi thấy là một cựu chiến binh già nua, thương tật đầy mình đang ngồi ủ rũ trên công sự.

Thuốc lần trước

Một hôm, Pop hỏi bạn: 'Tôi không được khoẻ lắm, nhờ anh giới thiệu giúp một bác sĩ giỏi'. Bạn anh trả lời: 'Bác sĩ Honey rất giỏi, ông thường lấy 2 đôla với người đi khám lần đầu, còn lần sau thì chỉ phải trả 1,5 đôla'.

Nghe thấy vậy, Pop nghĩ ra một kế. Anh đến gặp ông Honey và nói: 'Thưa bác sĩ, tôi đến khám lại'. Ông Honey chăm chú nhìn mặt Pop, khám xét một lúc rồi gật đầu nói: 'Mọi việc vẫn tiến triển như cũ. Anh hãy tiếp tục uống loại thuốc mà tôi kê lần trước'.

Dạy dỗ cháu

Bà Alberg có thói quen đầu năm gửi những món quà giá trị hàng trăm đôla cho các cháu. Nhưng những đứa cháu chẳng bao giờ gửi thư cảm ơn.

Năm nay, bà gửi tặng mỗi đứa cháu một tấm séc 100 đôla. Ngay ngày hôm sau, từng đứa cháu đến tận nhà để cảm ơn bà. Một người bạn của bà hỏi:

- Bà đã làm thế nào để dạy những đứa trẻ trở nên lễ phép như thế?

- Có gì đâu. Lúc gửi đi tôi đã không ký vào những tấm séc đó.