Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

- Bố cháu có ở nhà không? - Người hàng xóm hỏi.

- Dạ không, thưa bác.

- Bao giờ bố cháu về?

- Dạ... nếu tỉnh táo... có thể là sáng mai.


Như một tác phẩm nghệ thuật

Sau khi li dị vợ, một họa sĩ trở nên rất buồn nản. Anh ta sa đà vào rượu chè và không muốn làm ăn gì nữa. Thấy vậy, bạn bè bèn lựa lời khuyên nhủ và tìm cách làm anh ta quên đi cô vợ cũ bằng một người đẹp mới.

Anh chàng được giao nhiệm vụ làm ông mối tìm kiếm ít lâu thì được một người ưng ý. Anh ta bố trí cho hai người gặp nhau lần đầu trong một khung cảnh lãng mạn. Trước buổi gặp mặt người đẹp, chàng họa sĩ hồi hộp hỏi:

- Trông nàng như thế nào? Tả qua cho tớ đi!

Anh bạn đáp:

- Dung nhan của nàng không thể dùng ngôn ngữ bình thường mà tả được. Đó là một kiệt tác nghệ thuật...

Sau cuộc hò hẹn, họa sĩ gọi điện đến cho bạn:

- Cậu nghĩ tớ là thằng như thế nào mà lại giới thiệu cho tớ một cô gái như thế hả? Cô ta... mắt thì lác, đầu thì hói, mũi vừa dài, vừa hẹp lại vừa cong, lông lá mặt đầy mặt, ngực phẳng lì, cổ chân với bắp đùi to bằng nhau...

Người bạn cười xòa:

- Chẳng phải là lâu nay cậu coi Picasso là thần tượng và mê tranh của ông ấy đến phát điên hay sao?

Bài diễn văn hay chết người

Trong một vụ đắm tàu, 10 người đàn ông và một cô gái bám vào sợi dây ròng xuống từ một chiếc máy bay trực thăng cứu hộ. Tổ lái thông báo, một người phải buông tay, nếu không sợi dây sẽ đứt và tất cả sẽ chết. Ai sẽ là vật tế thần đây?

- Cuối cùng, cô gái kể cho cánh đàn ông nghe một câu chuyện thật cảm động về sự hy sinh. Cô kết luận rằng mình sẵn sàng hiến dâng cuộc sống để cứu họ, rồi hô to: Hy sinh cao đẹp là bất tử!

- Cô gái chưa dứt lời, cả đám đàn ông đều... vỗ tay!

Đam mê toán học

Mắm vào một tiệm tóc.
- Mắm: Chú ơi! Cắt tóc dùm cháu!
- Chủ tiệm: Cháu muốn cắt tóc kiểu gì?
- Mắm: Dạ! Tóc so le ạ!
- Chủ tiệm: So le trong hay so le ngoài hả cháu?

Bắt bệnh nhân im lặng

Sau khi khám xong cho bệnh nhân, bác sĩ yêu cầu bà ta ngồi xuống chiếc ghế cạnh bàn giấy và lè lưỡi ra, sau đó ông kê hai toa thuốc.

Khi xong công việc ấy, ông bảo:

- A, ổn rồi đấy; bà có thể ngậm miệng lại được rồi.

Nói xong ông cảm ơn bà ta đã đến, bảo bà ta rằng bà ta sẽ ổn thôi rồi tiễn bà ta ra cửa.

Khi ông ta đóng cửa, cô điều dưỡng hỏi ông ta:

- Vì sao bác sĩ bảo bà ta ngồi đó lè lưỡi ra đến những năm phút cơ ạ? Thậm chí ông cũng chẳng buồn nhìn vào lưỡi bà ta nữa cơ.

Vị bác sĩ bảo:

- Làm như thế chỉ cốt giữ để bà ta yên lặng để mà tôi có thể tập trung đầu óc trong lúc kê toa thuốc cho bà ta.