Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

- Thế nào, cậu đã tìm được việc làm rồi đấy à?

- Ừ, nhưng đó là một công việc rất khủng khiếp. Phải đến công trường từ 7h sáng, đễn trễ năm phút là bị đuổi. Buổi trưa chỉ được nghỉ 15 phút để ăn, rồi lại làm hùng hục đến 7h tối. Thật quá khổ sai, phải vác những cái bao nặng năm chục cân, chạy nhanh, hễ đi chậm là bị quát tháo. Về đến nhà chỉ còn cách ngã vật ra, khó nhọc lắm mới vặn được đồng hồ báo thức 5h sáng hôm sau.

- Chà, thế thì vô nhân đạo, khủng khiếp quá. Cậu phải chịu cảnh ấy từ bao giờ?

- Mai.

- Thế mà cậu lại biết việc khó khăn như vậy.

- Thì mọi người bảo tớ hãy chuẩn bị tinh thần để đối phó với tình huống gây áp lực nhất.


Gọi để báo tin mừng

Claude đang đọc báo thì chuông điện thoại đổ hồi. Đầu dây kia hí hửng:

- Alô! Jean đấy hả?

- Bạn lầm rồi. Đây là số của Claude.

Năm phút sau, điện thoại reo, vẫn giọng ban nãy:

- Jean phải không?

- Đã bảo là bạn nhầm rồi. Tôi là Claude, ở đây chả có Jean nào cả.

Đọc được vài chữ, chuông lại reo. Claude chụp lấy điện thoại gầm lên:

- Alô!

- Claude đó hả?

- Ồ, tôi cứ tưởng lại nhầm máy...

- Bây giờ thì không, tìm được số máy của Jean rồi nhé!

Và cúp máy.

Bệnh nhân đầu tiên

Một cậu bé 8 tuổi và là con của một bác sĩ chơi đùa cùng cô bạn ở nhà. Bất thình lình, đứa bạn mở một cánh cửa tủ và hét lên sợ hãi khi nhìn thấy một bộ xương người.

- Không việc gì cả - Thằng bé giải thích - Bố tớ cất ở đây lâu rồi.

- Thật không? Tại sao?

- Tớ không rõ... Có thể đấy là bệnh nhân đầu tiên của bố tớ.

Quen sơ sơ

Quan toà hỏi:

- Bố đứa trẻ tên là gì?

- Jack ạ - Bà mẹ trẻ đáp.

- Họ của anh ta là gì?

- Dạ, chúng tôi còn chưa biết rõ nhau đến thế.

Hội

- Quỷnh: Cậu Quỳnh! Sao cứ thấy con lũ bạn lại hét rống lên : “Hội! Hội!”
- Quỳnh: Mày thử đánh vần xem!
- Quỷnh: Hờ…ôi…hôi…nặng…
- Quỳnh: Đúng rồi đấy, tụi nó bảo mày hôi nặng. ha…ha
- Quỷnh: Hừ…!?!