Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

- Thế nào, cậu đã tìm được việc làm rồi đấy à?

- Ừ, nhưng đó là một công việc rất khủng khiếp. Phải đến công trường từ 7h sáng, đễn trễ năm phút là bị đuổi. Buổi trưa chỉ được nghỉ 15 phút để ăn, rồi lại làm hùng hục đến 7h tối. Thật quá khổ sai, phải vác những cái bao nặng năm chục cân, chạy nhanh, hễ đi chậm là bị quát tháo. Về đến nhà chỉ còn cách ngã vật ra, khó nhọc lắm mới vặn được đồng hồ báo thức 5h sáng hôm sau.

- Chà, thế thì vô nhân đạo, khủng khiếp quá. Cậu phải chịu cảnh ấy từ bao giờ?

- Mai.

- Thế mà cậu lại biết việc khó khăn như vậy.

- Thì mọi người bảo tớ hãy chuẩn bị tinh thần để đối phó với tình huống gây áp lực nhất.


Cơ quan sinh dục trên mặt

Rùa đang dạo chơi thì Sư Tử chặn đường bắt nạt. Rùa điên tiết lên quát: 'Có ngon thì cột tóc lên rồi chơi với tao'

- Ngán mày sao? Bỏ ngay ba lô xuống. Chơi mày.

Vừa lúc đó Gấu Trúc đi ngang qua, thấy vậy liền bèn xông vào can ngăn, Sư Tử đang lúc bực bội bèn nói với Gấu Trúc:

- Chú có tin anh bẻ cặp mắt kính của chú bây giờ không?

Voi ăn ở gần đó nghe vậy chạy tới giúp. Gấu ức chế bảo:

- Gỡ cơ quan sinh dục trên mặt đi rồi hãy xen vào chuyện người khác như tao.

Truyện cười dân gian

Cuối tháng, anh chồng đưa số tiền kiếm được cho vợ. Cô vợ thở dài ngán ngẩm:

- Vẫn chỉ có thế này thôi à? Chẳng lẽ anh không có cách nào làm nó tăng gấp đôi sao?

- Dễ thôi. Em mang cho anh cái gương.

Tiện thể

Một sao ca nhạc được nhà buôn giàu có mời đến chơi nhà. Để góp vui, mọi người yêu cầu sao này hát tặng vài bài.

Ngôi sao giả bộ khiêm tốn:

- Hát thì tôi sẵn lòng. Nhưng tôi sợ đêm khuya mà hát thì làm phiền các nhà xung quanh.

- Không sao, không sao - bà chủ nhà nhanh nhảu - Họ mà dám kêu ca gì. Đêm nào chó nhà họ chả sủa váng lên cả đêm khiến nhà tôi mất ngủ.

Lỗ thủng của ai?

Ngày xưa, có một dòng sông với cây cầu nối liền hai thị trấn. Một hôm, giữa cầu bị thủng một lỗ. Cần phải lấp lại. Dư luận ở cả hai bên bờ đều nhất trí như vậy. Nhưng một vấn đề nảy sinh là ai sẽ lấp lại.

Bên này thì cho là trách nhiệm của bên kia và ngược lại. Bên tả ngạn lập luận, do mọi người đều đi từ bên kia sang nên bên đó phải lấp lỗ thủng. Còn bên hữu ngạn thì nói thị trấn mình là điểm dừng cuối cùng, vì vậy họ không chịu trách nhiệm gì hết.

Cuộc tranh luận kéo dài... Lỗ thủng vẫn nằm đó.

Một lần, có người ăn xin bị thụt xuống lỗ thủng khi đi qua cầu và gãy mất một chân. Người ta vội hỏi xem anh này đi từ phía nào lại để quy trách nhiệm bồi thường thiệt hại. Nhưng người ăn xin không nhớ nổi vì lúc đó anh ta đang say xỉn.

Thời gian lại trôi qua...

Lần khác, có chiếc xe hơi chạy qua cầu, thụt xuống lỗ thủng và bị gãy trục bánh xe. Nhưng người lái xe chỉ có ý định đi ngang qua cả hai thị trấn nên chẳng bên nào chịu bồi thường tai nạn cho anh ta cả. Anh tài xế tức tối đi tìm hiểu lý do vì sao không ai chịu lấp lỗ thủng. Khi đã rõ nguồn cơn, anh tuyên bố:

- Tôi muốn mua lỗ thủng này! Ai là chủ sở hữu?

Cả hai thị trấn đều vội vàng trưng ra các giấy tờ chứng minh quyền sở hữu về phía mình.

- Chỉ một trong hai nơi có quyền bán lỗ thủng này thôi! Các vị phải chứng minh bằng thực tế quyền sở hữu chứ!

- Thế chứng minh bằng cách nào?

- Rất đơn giản! Chỉ người sở hữu thực sự mới có quyền bít lỗ thủng lại. Tôi sẽ mua của bên nào đã bít xong lỗ thủng.

Cả hai bên ra sức lấp lỗ thủng trên mặt cầu, trong khi người lái xe đứng hút xì gà và chờ sửa xe. Chỉ một loáng sau, cầu đã sửa xong. Mọi người tập trung đến đòi tiền bán lỗ thủng.

- Lỗ nào? - tài xế ngạc nhiên hỏi - Tôi chẳng nhìn thấy lỗ thủng nào hết. Tôi vẫn chuyên đi tìm mua các lỗ thủng và trả tiền rất hậu, nhưng các vị làm gì có lỗ thủng nào đâu mà đòi bán! Các vị định chọc quê tôi chắc?

Nói rồi anh ta lên xe chạy. Còn hai thị trấn cuối cùng đành hợp tác với nhau. Bây giờ, hễ ai đi qua cầu cũng bị họ chặn lại thu tiền lộ phí.