Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Một ông già đứng trên sân ga với cây dù và chiếc cặp táp trên tay. Tàu đến rồi đi, hết chuyến này đến chuyến khác, còn ông ta cứ tiếp tục đứng tần ngần mãi một chỗ...

Ngạc nhiên, nhân viên trực ban đường sắt tiến lại hỏi:

- Xin lỗi, ông đang sốt ruột chờ chuyến tàu nào à?

- Không biết nữa - Ông lão đáp từ tốn - Tôi chẳng thể nào nhớ nổi là mình cần đi đâu, hay vừa mới từ đâu trở về...

Tài sản quý nhất

Một đôi trai gái đang đi dạo thì gặp toán côn đồ. Chàng trai nhanh chân chạy trước.

Hôm sau gặp lại, cô gái căm tức nhìn chàng trai nói:

- Sao khi yêu tôi anh luôn miệng nói: 'Em yêu, em là tài sản quý giá nhất đời anh'. Thế mà hôm qua anh bỏ chạy để tôi lại một mình?

Chàng trai phân trần:

- Đúng như vậy, em yêu. Ngay lúc đó anh cũng nhớ đến câu này đồng thời cũng nghĩ đến câu bố mẹ anh vẫn nói với anh: 'Người còn thì của còn'.

- !!!!!!!!!

Tiên sư thằng Bảo Thái!

Các bà, các cô chợ búa ở khắp các phường kinh thành Thăng Long, chưa bao giờ đi chợ lại gặp chuyện lạ kỳ như sáng hôm nay. Họ đến hàng thịt lợn, thịt trâu, thịt bò,… hỏi mua, nơi nào người ta cũng lắc đầu quầy quậy nói đã có khách đặt trước rồi. Người mua không nghi ngờ gì, tin người bán nói thật vì các loại thịt đều đã được thái nhỏ ra thành miếng chứ không để nguyên tảng.

- Hỏi ra mới biết nhà vua ngày ngày giao cho quan Trạng làm chủ một tiệc rất lớn. Nghe nói khách đông lắm phục dịch không xuể. Gia nhân được lệnh quan Trạng, đến báo cho các hàng thịt khắp nơi thái sẵn, có bao nhiêu cũng mua, đắt mấy cũng lấy, để về nhà bếp chỉ có việc chế biến gia giảm, kịp làm cỗ, soạn mâm.
- Nhưng ngày hôm ấy, đến khi chợ vãn hết người, ruồi muỗi vù vù đến bâu, các quầy hàng thịt vẫn còn đóng ghế ngồi đợi… Quá trưa sang chiều, thịt đã bắt đầu ôi chảy nước ra vẫn không thấy mặt mũi  khách hẹn đâu. Trong bọn họ nhiều kẻ sốt ruột, đành liều thẳng đến nhà quan chẳng thấy cổ bàn, khách khứa nào cả. Họ hỏi đầu đuôi, thì chính Quỳnh ra trả lời rằng:
- Sao bà con lại dại dột cả tin như vậy? Chắc có đứa nào mạo danh “Trạng” chơi xỏ đấy thôi. Cớ sự đã thế, bà con cứ gọi những thằng nào, con nào “bảo thái” ra mà chửi cho bọn khoảnh ác chừa cái thói ấy đi.
- Các hàng thịt không nhớ mặt, biết tên phường những người đặt hàng. Bực mình chỉ còn biết đứng ra giữa chợ chửi um lên: Tiên sư thằng “Bảo Thái”! Tiên sư thằng “Bảo Thái”!
- “Bảo Thái” là niên hiệu vua Lê đương thời. Thành thử nhà vua không làm gì bọn hàng thịt mà bị chúng réo tên chửi oan, không còn mặt mũi nào ra khỏi cổng thành nữa.

Chẳng bì...

Bà mẹ chồng nói với cô con dâu:

- Con ạ! Chẳng gì chồng con cũng có 3 bằng kỹ sư, 1 bằng sáng chế. Vậy mà con lại bắt 'nhà trí thức' đi chợ và thổi cơm là sao?

- Thưa mẹ, vậy là mẹ chưa hiểu gì về con. Hiện nay con đang là cán bộ của Cục Quản lý và Sở hữu trí tuệ!

Hôn rát lưỡi

Cô gái gật đầu đồng ý trao cho chàng một nụ hôn nồng cháy, cuồng nhiệt đến... rát cả lưỡi.

Một cô gái trẻ, xinh đẹp đứng trên cầu, mặt buồn rười rượi, chuẩn bị gieo mình xuống dòng sông chảy xiết. Chàng trai ào tới, giữ chặt tay cô và cầu xin một nụ hôn trước khi cô tự tử. Cô gái gật đầu đồng ý trao cho chàng một nụ hôn nồng cháy, cuồng nhiệt đến... rát cả lưỡi.

Quá cảm động, chàng trai quyết định phải thuyết phục cô gái từ bỏ ý định dại dột của mình:

- Em xinh đẹp và đáng yêu như vậy, sao lại muốn từ bỏ cõi đời?

Hai hàng nước mắt lã chã tuôn rơi trên khuôn mặt trang điểm cầu kỳ của cô gái. Cô nói trong tiếng nấc:

- Bố... em... mắng...

“Đúng là phụ nữ, bố mẹ hơi nặng lời tí chút đã muốn quyên sinh”, chàng trai thầm nghĩ.

Cố gắng hôn thêm cô gái một cái nữa, chàng hỏi tiếp:

- Tại sao bố mắng em?

- Hu, hu... Bố mắng chỉ vì em thích ăn mặc như... con gái.

Nghe xong, anh chàng nhảy luôn xuống sông.