Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Hai cầu thủ nọ nhâm nhi trong quán ở Berlin. Người nọ nói với người kia:

- Tớ không hiểu tại sao cậu lại đoạt được huy chương vàng trong khi rõ ràng là cậu thi đấu trong tình trạng say khướt.

- Thế đấy. Đơn giản là tớ phải uống nhiều như vậy mới được. Nếu tớ uống chỉ đủ để chuếnh choáng, tớ sẽ nhìn quả bóng thành hai và tớ sẽ sút trượt chủ yếu sang bên cạnh. Còn nếu tớ uống thật sự đủ đô, tớ sẽ nhìn một quả bóng thành ba và như vậy, tớ chỉ việc sút vào chính quả ở giữa.

Tính chất của vàng

Trong giờ thực hành môn hoá học

Thầy: ngoài các tính chất dễ nhận thấy của vàng như : có vẻ ngoài sáng bóng, dẫn nhiệt tốt, điện tốt. Em nào cho tôi biết vàng còn có tính chât hoá học nào nữa.

Thấy Tèo đang gà gật.

Thầy: Tèo em hãy cho biết vàng còncó tính chất nào nữa hả?

Tèo: thưa thầy vàng còn có tính chất dễ bay hơi nữa ạ.

Thầy: em chắc chứ?

Tèo: chắc 100%. Không tin thì thầy thử để 1 cục vàng ra ngoài đường xem.

Thầy: xỉu..!@#$#@#$

Hiện tại và tương lai

- Mai: nhìn bạn là tôi đoán tương lai bạn sẽ là bậc thầy về sử dụng phao cứu sinh.
- Tùng: Vậy ư.
- Mai: Ừ thì cứ nhìn ông sử dụng phao trong giờ kiểm tra thì tui đoán ra ngay!

Cai rượu

Chỉ uống những lúc vui nhất và buồn nhất thôi.

Sau khi tỉnh rượu, bị vợ cằn nhằn, bợm nhậu bèn hứa:

- Từ nay, anh chỉ nhậu khi vui nhất và buồn nhất thôi. Có trời chứng giám, anh xin hứa như vậy.

Cô vợ vui mừng lắm:

- Nếu được như vậy thì còn gì bằng. Nhưng khi nào anh vui nhất và khi nào anh buồn nhất?

- Anh vui nhất là khi được gần em và buồn nhất là khi xa em.

 

Nịnh bợ

Có một người hay nói nịnh. Một hôm, anh ta đến thăm quan huyện, vừa bước vào cổng đã rối rít: Quan lớn nhân đức thật, đến thú dữ cũng phải lánh đi nơi khác.

Hôm qua, vừa bước chân đến địa hạt, chính mắt con thấy từng bầy cọp kéo nhau sang mấy làng bên cạnh.

Quan cười híp mắt. Lát sau, lính vào báo đêm qua cọp đã bắt mất ba mạng người. Quay sang người khách, quan trợn mắt:

- Sao người nói đã tận mắt trông thấy lũ cọp bỏ đi?

Người kia bí quá, đành nói liều:

- Chắc các quan làng bên cũng nhân đức không kém quan lớn nên lũ cọp không có chỗ trú chân đành quay trở lại làng ta đấy ạ.