Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Giám đốc trại giam hỏi một phạm nhân sắp mãn hạn:

- Anh đã có dự định gì cho cuộc sống sắp tới chưa?

- Tất nhiên, thưa ông. Tôi đã để ý tới một trạm bưu điện và hai nhà băng...


Bệnh của giáo sư

Vị giáo sư mắc tính đãng trí đến gặp bác sĩ than: 'Xin bác sĩ kiểm tra giúp cho, từ sáng đến giờ tôi không thể hoạt động tự nhiên được'.

- Tôi cảm thấy rất khó khăn khi cử động hoặc đi lại nhanh - giáo sư kể triệu chứng.

Bác sĩ sau khi ngắm nhìn giáo sư liền nói:

- Theo tôi, ông nên cởi cái cúc quần thứ nhất khỏi khuy áo complet thứ 3 xem thế nào.

Ca sĩ hay nhạc sĩ?

Một khán giả quay sang người ngồi bên cạnh chê bai ca sĩ đang hát trên sân khấu:

- Hát gì mà nghe đến khiếp! Anh có biết cô ta là ai không?

- Người đàn ông trả lời: Biết chứ! Vợ tôi đấy.

- Ái chà, xin lỗi anh. Thực ra thì không phải do giọng ca của cô ấy mà do bài hát. Thật là khủng khiếp khi bà xã của anh buộc lòng phải hát lên những lời lẽ hổ lốn và vô bổ ấy. Không hiểu đứa nào lại đi viết một bài ca kinh khủng như vậy?

- Tôi.

Truyện cười dân gian

Vợ đay nghiến chồng:

- Anh lại uống say be bét rồi đấy! Anh đã chẳng hứa với tôi là sẽ trở thành người khác rồi hay sao?

- Đúng thế! Nhưng anh thấy những người khác cũng thích uống mà...

Tam đại con gà

Xưa, có anh học trò học hành dốt nát, nhưng trò đời “xấu hay làm tốt , dốt hay nói chữ” , đi đâu cũng lên mặt văn hay chữ tốt.
- Có người tưởng anh ta hay chữ thật, mới đón về dạy con trẻ.
- Một hôm, dạy sách Tam thiên tự , sau chữ “tước” là chim sẽ, đến chữ “kê” là gà, thầy thấy mặt chữ nhiều nét rắc rối, không biết chữ gì, học trò lại hỏi gấp, thầy cuống, nói liều: “Du dỉ là con dù dì”. Thầy cũng khôn, sợ nhỡ sai, người nào biết thì xấu hổ, mới bảo học trò đọc khẽ, tuy cậy, trong long vẫn thấp thỏm.
- Nhân trong nhà có bàn thờ thổ công, thầy mới đến khấn thầm xin ba đài âm dương để xem chữ ấy có phải thật là “dù dì” không. Thổ công cho ba đài được cả ba.
- Thấy vậy, thầy lấy làm đắc chí lắm, hôm sau bệ vệ ngồi trên giường, bảo trẻ đọc cho to. Trò vâng lời thầy, gân cổ lên gào: Dủ dỉ là con dù dì… Dủ dỉ là con dù dì…
- Bố chúng đang cuốc đất ngoài vườn, nghe tiếng học, ngạc nhiên bỏ cuốc chạy vào, giở sách ra xem, hỏi thầy: Chết chửa ! Chữ “kê” là gà, sao thầy lại dạy ra “dủ dỉ” là con “dù dì” ?
- Bấy giờ thầy mới nghĩ thầm: “ Mình đã dốt, thổ công nhà nó cũng dốt nữa” , nhưng nhanh trí  thầy vội nói gỡ: "Tôi vẫn biết ấy là chữ “kê”, mà “kê” nghĩa là “gà”, nhưng tội dạy thế là dạy cháu biết đến tận tam đại con gà kia."
- Nhà chủ càng không hiểu, hỏi: Tam đại con gà nghĩa làm sao?
- Thế này nhé! Dủ dỉ là con dù dì, dù dì là chị con công, con công là ông con gà!