Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Giám đốc trại giam hỏi một phạm nhân sắp mãn hạn:

- Anh đã có dự định gì cho cuộc sống sắp tới chưa?

- Tất nhiên, thưa ông. Tôi đã để ý tới một trạm bưu điện và hai nhà băng...


Phương án dự phòng

Hướng dẫn viên dẫn khách du lịch tham quan một điểm trên núi.

- Thưa quý vị, sườn núi ở đây rất dốc, dưới kia là vực sâu, nhưng nếu có vị nào chẳng may trượt chân thì trong lúc trôi xuống xin đừng quên nhìn sang phía bên phải kia, phong cảnh ở đó tuyệt đẹp.

- !!!!!

Duyệt chi qua điện thoại

Tại nhà tắm hơi, một trong số những chiếc điện thoại di động để ở hành lang đổ chuông, đầu dây bên kia nũng nịu:

- Anh yêu, em đang ở siêu thị, cho em mua áo lông chồn nhé, 50.000 franc thôi?

- Không vấn đề gì.

- Anh đáng yêu quá, thế nhẫn kim cương giá 120.000 franc, ý anh thế nào?

- Đối với anh, đó là chuyện nhỏ.

- Ôi! Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời em. Hay là chúng ta sẽ đặt dấu chấm cho nó bằng một chiếc Mercedes tuyệt đẹp không mui, kiểu mới nhất, giá 500.000 franc?

- Kiểu xe này khá đấy!

- Tuyệt vời! Cám ơn 'thần đèn' của em.

Người phụ nữ cúp máy. Người đàn ông cau mày xem lại chiếc điện thoại, đoạn giơ nó lên và hỏi:

- Điện thoại này của ai đây?

Truyện cười dân gian

Một người bị mất xe máy, trong tay chỉ còn lại cái đăng ký. Nghĩ rằng bán quách nó đi cho đỡ phí, ông ta đăng quảng cáo:

Tệ

Có một thầy đồ hay trách vặt.

Một hôm đang buổi học, có người đến xin phép thầy cho một học trò được nghỉ dở buổi học vì ở nhà có giỗ. Thầy liền cho em học trò ấy về ngay. Suốt ngày hôm ấy, ai mời thầy đi đâu thầy cũng không đi. Thầy cầm chắc rằng, hôm nay sẽ được một bữa chén no nê, sao gia đình em học trò ấy lại không mời mình được.Chờ đã hết ngày cũng không thấy ai đến mời. Tối đến ngoài trời mưa tầm tã, trong nhà thầy vẫn chong đèn, ngồi ngóng tin mời. Trời càng khuya, gió thổi càng lạnh, đợi mãi không thấy, thầy đồ phải tắt đèn đi ngủ. Tuy vậy, thầy vẫn không dám ngủ. Song đôi mắt của thầy đâu có theo ý muốn, nó cứ ríu dần, ríu dần, thầy đồ đã ngủ mơ. Chợt có tiếng động rèm, thầy đồ giật mình tỉnh dậy. Trong bụng tưởng như có cờ phất, thầy liền hỏi:

- Sao đến khuya thế con? Khuya thế?...

Mãi không có tiếng đáp lại. Thầy đồ thắp đèn lên xem, thì chẳng thấy ai cả, chỉ thầy một con chó lông ướt mẹp đang đứng cạnh rèm, cái đuôi ngoắt ngoắt, đôi mắt lấm lét nhìn chủ.

Thầy đồ bực quá, bụng bảo dạ: 'Sáng mai phải cho thằng này bài học mới được! Đồ tệ!'.

Sáng hôm sau, lớp học vẫn tiến hành như thường lệ, học trò đến lớp đông đủ. Đang buổi học nghĩa, em học trò nọ giở sách ra, chỉ vào chữ thứ nhất của hàng đầu, bài thầy mới viết, hỏi thầy:

- Thưa thầy chữ gì đây?

- Chữ 'tệ'.

Thầy cắt nghĩa luôn: 'tệ là tệ'. Em học trò không hiểu ý thầy nên vẫn điềm nhiên học: 'tệ là tệ', 'tệ là tệ'. Hỏi sang chữ thứ hai, thầy vẫn bảo đó là 'tệ' và cũng cắt nghĩa 'tệ là tệ'. Chữ thứ ba, thứ tư, thứ năm, thầy cũng bảo như vậy. Sang chữ thứ sáu, vừa nghe thầy nói đó cũng là chữ 'tệ' xong, em học sinh ngơ ngác hỏi:

- Thưa thầy, tệ cả hàng phải không ạ?

Với giọng như ngậm roi trong miệng, thầy đáp:

- Phải, nhà mày tệ cả họ chứ không chỉ cả hàng đâu!!!