Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

- Sao mặt cậu sưng vều lên thế kia?

- Tớ tự đánh đấy!

- Sạo lại thế?

- Tại vì tớ trót tát thằng em một cái nên bố tớ phạt tớ tự đánh mình.

- Bố cậu thật kỳ quặc!

- Không kỳ quặc tí nào đâu. Ông ấy làm ở Viện nghiên cứu tự động hóa nên làm gì cũng yêu cầu tự động, kể cả việc dạy con.


Chết là rất sướng

Có một ông lão bệnh nặng sắp chết nhưng ông rất sợ.

Một người bạn tới thăm, ông liền than thở:

- Tôi chắc chết mất. Không biết chết có sướng không?

- Dĩ nhiên là sướng rồi.

- Sao ông biết?

- Nếu sau khi chết mà không sướng, người ta chết sẽ đều trốn về cả chứ. Đàng này chẳng thấy một người chết nào về cả, đủ biết chết là sướng rồi!

Chiêu cao tay của bố

Cô gái đi học trên Hà Nội, nửa đêm nhận được tin nhắn: 'Chào em, mình làm quen được không? Em có người yêu chưa?'

- Em có rồi anh ạ!

- Thế á, cha mày đây, sớm mai bắt xe về quê ngay họp gia đình chuyện này!

Hôm sau cô gái nhất quyết không về, nửa đêm lại có tin nhắn:

- Anh phải làm sao để được làm bạn em? Cho phép anh làm quen nhá! Em có người yêu chưa?

- Em chưa!

- Em làm anh thất vọng quá, một phép thử đơn giản là biết được lòng nhau ngay, mình chia tay thôi!

- Ôi em xin lỗi, em tưởng ông già em, cho e một lời giải thích.

- Giải thích gì? Ông già mày đây, mai không về quê thì đừng về nữa! Gọi cả thằng đó về cho tao!

Chẩn đoán của bác sĩ

Một anh chàng đến phòng khám tư than thở với bác sĩ: 'Bác sĩ ơi, em chán phải nhòm ngó từ ngoài vào các nơi, các chỗ lắm rồi'.

- Vậy hả! Anh đang có triệu chứng của một người hoang tưởng. Căn bệnh này nếu trầm trọng anh sẽ phải vào trại bất cứ lúc nào. Rồi còn chuyện tương lai của anh nữa. Nhưng yên tâm, tôi sẽ chữa tận tình cho anh. Bây giờ bắt đầu bằng một câu hỏi thông thường. Anh hiện làm việc gì?

- Dạ, em lau cửa kính các cao ốc ạ!

Tác phẩm kinh dị

Một nữ họa sĩ nổi tiếng thế giới, giữa lúc sự nghiệp đang lên tới đỉnh vinh quang thì bị suy giảm thị lực. Sợ sẽ phải sớm xa rời con đường nghệ thuật, bà ta liền tìm đến vị bác sĩ nhãn khoa giỏi nhất thế giới để chữa chạy.

Sau nhiều tuần được điều trị bằng những liệu pháp tiên tiến và những ca phẫu thuật tinh vi nhất, thị lực của nữ họa sĩ dần dần hồi phục. Bà ta biết ơn ông bác sĩ không bút nào tả xiết và quyết định sẽ đền ơn bằng cách sơn lại phòng mạch của ông ta.

Sau khi hoàn thành, nữ danh họa mở một cuộc họp báo giới thiệu tác phẩm nghệ thuật mới: phòng mạch của bác sĩ nhãn khoa. Một phần quan trọng trong đó là bức bích họa vẽ con mắt khổng lồ, choán hết cả một bức tường.

Trong buổi họp báo, một phóng viên để ý đến con mắt trên tường và phỏng vấn bác sĩ:

- Xin ông cho biết cảm tưởng đầu tiên khi ông bước vào văn phòng mới sơn lại này, đặc biệt là khi đứng con mắt khổng lồ kia!

Bác sĩ đáp:

- Lúc ấy, tôi thầm nhủ: 'Ơn trời! May mà mình không phải bác sĩ phụ khoa!'.