Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Tại sao anh không tưới nước cho vườn hoa nhà mình đi? - Cô vợ giận dỗi bảo chồng.

- Em không thấy là đang mưa to như trút nước kia à? - Anh chồng vặc lại.

- Thì mặc áo mưa vào! Sao anh lười thế không biết!


Kiểu gì cũng phải cắt

Một anh chàng thấy khó chịu và đau đớn ở bộ phận sinh dục của mình. Anh tìm đến chuyên gia giỏi để chữa.

Sau một hồi lâu khám xét kỹ càng, vị chuyên gia nọ nói:

- Chúng tôi sẽ phải phẫu thuật cắt bỏ và đấy là giải pháp tốt nhất, nhưng cũng tốn khá nhiều tiền.

Anh nghĩ thầm: 'Thật là một cú sốc quá sức tưởng tượng, làm sao mà chịu được khi chẳng còn gì vui thú để sống nốt quãng thời gian còn lại, thật là quá bất hạnh. Còn nước còn tát, chẳng nhẽ không còn vị bác sĩ giỏi nào khác chăng?'

Một tia hy vọng mong manh đủ để anh quyết định đi tìm vị chuyên gia khác. Vị bác sĩ cũng rất giỏi trong lĩnh vực anh quan tâm, sau một hồi lâu khám xét kỹ càng, vị chuyên gia này cũng nói:

- Chúng tôi sẽ phải phẫu thuật cắt bỏ...

- Thật là lũ lang băm, lúc nào cũng tiền, cắt bỏ - Anh nghĩ quá thất vọng.

Trong lúc đó anh lại theo lời giới thiệu của một vị khác. Anh khó nhọc hai ngày mới tìm được một thầy thuốc nhỏ bé, có cặp kính dày cộp. Ông thầy thuốc cũng xem xét rất kỹ càng cho anh, sau đó ông lần dở những cuốn sách dày và lớn. Anh chờ đợi với sự lo lắng và niềm hy vọng cuối cùng. Sau hồi lâu, ông nhìn anh nói:

- Đúng là bọn bác sĩ hễ động đến là tiền, là tiền.

Anh tròn xoe mắt và tươi tỉnh hẳn lên:

- Thưa, chắc là vẫn hy vọng, không phải phẫu thuật cắt bỏ chứ?

- Không, không cần phẫu thuật...

- Không, không cần phẫu thuật, không cần điều trị... - Anh ta cảm thấy mình như được sinh ra một lần thứ hai.

- Không, anh cứ về đi, không cần phẫu thuật, khỏi phải tốn tiền điều trị, chỉ trong vòng 7 đến 10 ngày nữa, cái kia của anh sẽ tự... rụng!

Lịch sự tới tận phút cuối

'Cơ trưởng Sinclair thay mặt cho phi hành đoàn xin chào mừng quí vị đi trên chuyến bay số 602 từ London tới New York của hàng không vương quốc Anh. Chúng ta đang bay ngang qua Đại Tây Dương trên độ cao khoảng 35.000 bộ.

Nếu quí vị nhìn ra cửa sổ bên phải của máy bay, quí vị sẽ thấy cánh của máy bay đang cháy.

Nếu quí vị nhìn sang bên trái thì sẽ thấy một cánh của máy bay đang rơi xuống.

Nếu quí vị nhìn xuống Đại Tây Dương, quí vị sẽ thấy 3 người đang vẫy tay chào từ biệt. Một là tôi, cơ trưởng, một người nữa là anh bạn phi công phụ lái của tôi và người còn lại là cô tiếp viên hàng không.

Đây là băng thu âm. Chúc quý vị có một chuyến đi vui vẻ!'.

Không khác gì với bò

Một chàng trai hẹn hò với bạn gái, nhưng anh ta lại không có khiếu ăn nói. Trong suốt cuộc hẹn anh ta chẳng dám nói gì cả.

Nhưng cuối cùng để bạn gái không giận anh cũng phải cố mở lời:

- Này, em có biết giữa em và con bò có điểm gì khác biệt không?

Cô gái rất bất ngờ vì câu hỏi của anh ta, và lắc đầu.

- Đó là em đeo dây chuyền còn bò thì đeo vòng cổ - anh ta trả lời.

Cô gái tức giận lắm nhưng cô vẫn nán lại và nói:

- Vậy anh có biết giữa anh và con bò có điểm gì khác biệt không?

Dĩ nhiên là anh ta lắc đầu:

- Anh không biết.

- Không biết cũng đúng thôi vì anh và nó chẳng có gì khác biệt cả! - Cô gái trả lời và bỏ đi.

Đoán tên

Ba bà dắt ba đứa con vào gặp một vị bác sĩ tâm lý. Bác sĩ hỏi bà thứ nhất: 'Cháu bé tên gì vậy, thưa bà'. Dạ cháu tên là Mỹ Kim.

Bác sĩ reo lên: Vậy tôi nghĩ bà rất là ham tiền, đầu óc bà lúc nào cũng lởn vởn đồng đôla nên bà đặt tên cháu bé là Mỹ Kim.

Quay qua bà thứ hai, bác sĩ hỏi: Còn cháu tên gì vậy bà?

- Dạ cháu tên Đường!

Bác sĩ hớn hở: Vậy tôi nghĩ bà chắc thèm ăn đồ ngọt, lúc nào bà cũng tơ tưởng tới những nồi chè, những ly kem...

Đột nhiên bà thứ ba đứng dậy nói:

- Đoán như thế mà cũng đoán. Rồi bà quay sang thằng con: Mình về thôi Cu!