Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Muốn ông ấy thức dậy lúc nửa đêm

Bà vợ than phiền với bác sĩ:

- Chồng tôi hay đi suốt đêm. Tôi làm sao giữ được ông ấy ở nhà bây giờ?

- Hãy cho chồng bà uống viên thuốc ngủ này vào buổi chiều, ông ấy sẽ ngủ một mạch đến sáng.

- Thế thì cũng mất vui. Tôi chỉ cho ông ấy uống nửa viên được không?

Trọn bộ

Hai anh bạn gặp nhau:

- Cuộc tình của cậu đã đến lúc chyển thành đám cưới chưa?

- Cô ấy đã chạy theo một thằng cha khác, từ hôn và trả nhẫn lại cho tớ. Bây giờ tớ đang đi tìm xem thằng ấy ở đâu.

- Để làm gì kia chứ? Cậu có đánh hay giết hắn thì cũng chẳng thay đổi được gì...

- Không, tớ chỉ muốn bán lại chiếc nhẫn!

Di ngôn của cha

Một ông lão ốm rất nặng phải nằm điều trị nội trú trong bệnh viện.

Một hôm, con trai ông đến thăm và họ chỉ có thể nói chuyện với nhau qua ánh mắt ấm tình cha con. Đột nhiên, người cha bỗng thở gấp rồi vồ lấy cây bút và mảnh giấy bên giường.

Bằng chút sức tàn, người bệnh viết vội dòng chữ rồi đánh rơi giấy bút và gục xuống, qua đời. Người con trai sầu thảm đến nỗi không để ý đã nhét di ngôn của cha vào túi áo khoác như thế nào.

Trong đám tang, người con tình cờ thọc tay vào túi áo và thấy mẩu giấy. Run run xúc động, anh rút nó ra đọc.

Mảnh giấy có hàng chữ: 'Đồ khốn kiếp! Nhấc ngay cái mông khỏi ống ôxy của tao!'.

Đám tang linh đình

Cha sắp mất, thằng Út bàn với các anh chị:

- Em tính thuê 50 cái xe hoa, mời 500 người đi đưa đám tang thật linh đình cho linh hồn cha vui lòng.

Chị Bốn nó la:

- Em phung phí quá! Tổ chức đám tang gia đình, mời vài ba người thân quen thì chỉ cần mướn một chiếc xe là đủ.

Anh Ba vội can thiệp:

- Xe hoa làm chi? Cứ mỗi người một bó hoa là đẹp rồi.

Anh Hai gật gù:

- Chú Ba nói cũng có lý, anh thấy ông cụ có bao giờ thích hoa đâu? Bưng một bình hoa tượng trưng là đủ...

Bất chợt có tiếng rên khẽ, rồi một giọng nói yếu ớt:

- Tụi bay tính toán như thế tốn kém quá! Đưa giùm cây gậy cho tao tự đi bộ ra nghĩa trang cũng được.

Cô bé quàng khăn đỏ

Ngày xửa ngày xưa, có cô bé quàng khăn đỏ đến thăm bà. Trên đường qua rừng, cô bỗng thấy một con sói đang rình rập trong bụi cây.

Cô bé chỉ vào sói và hét:

- Sói già độc ác, đừng hòng hãm hại ta!

Sói nhảy ra khỏi bụi rậm, cáu kỉnh, lầu bầu vài tiếng rồi bỏ chạy. Cô bé tung tăng đi tiếp. Được một quãng, cô lại bắt gặp sói núp sau một gốc cây.

- Sói già độc ác, đừng hòng hãm hại ta - Cô bé lại chỉ vào sói và hét lên.

Sói già nhảy ra khỏi gốc cây và bỏ chạy tức tối. Cô bé quàng khăn đỏ lại tung tăng, vừa đi vừa hát. Nhưng, một lúc sau, cô lại thấy sói lúi húi sau một tảng đá. Như những lần trước, cô bé hét:

- Sói già độc ác, đừng hòng hãm hại ta!

Đến nước này, sói nhảy ra giận dữ và rít lên:

- Vừa phải thôi! Có để yên cho ta đi toilet không?