Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Hai gã giàu xổi ba hoa với nhau xem ai hết sẩy hơn ai:

- Tớ vừa cháy cái nhà nghỉ 3 tầng, tớ chả tiếc gì.

- Thế à? Hôm qua tớ chơi bạc một tối mất 500.000 đôla, tớ cũng chả tiếc.

- Thế à? Hôm qua, cô vợ người mẫu xinh đẹp nổi tiếng bỏ tớ để đi theo thằng cha khác mà tớ chả buồn phiền gì. Cậu thấy tớ thế có được không?

- Còn tớ thì hôm qua cho phép mấy thằng vệ sĩ về nghỉ phép. Về đến nhà, 5 thằng to như bò mộng đến hỏi tớ: 'Mày là Nick hả?'. 'Phải'. Thế là chúng thọi tớ. Thọi vào bụng, thọi vào đầu nhưng tớ kệ, chẳng coi ra cái quái gì, vì tớ có phải Nick đâu.

 

Bố sẽ không tìm thấy vé

Trên sân vận động, một khán giả hỏi một cậu bé ngồi cạnh:

- Cháu lấy đâu ra tiền mua vé hạng nhất thế này?

- Bố cháu mua đấy chứ ạ!

- Thế bố cháu đâu?

- Bố cháu đang tìm vé ở nhà.

Người phụ nữ kỳ diệu

Mỗi khi nghĩ tới người vợ đầu, lập tức tôi nhớ lại món ăn mà cô ấy ưa thích là bánh mật ong. Ngoài ra không thể nhớ được gì khác nữa bởi vì cuộc sống tinh thần của chúng tôi không ngang tầm với nhau.

Với Xônhia - người vợ thứ hai, chúng tôi như sống trong một nhà hàng hạng nhất. Ngoại trừ món “à la minute”, còn thì chủ yếu là các món nướng thật tuyệt hảo. Tuy nhiên với tất cả những gì còn lại trong cuộc sống thì trình độ nghệ thuật của cô ấy quả là đáng tiếc.

Vêra cũng là một người nấu ăn rất giỏi, món trứng chiên của cô ấy thì không ai có thể làm ngon hơn. Tuy sinh ra ở miền Nam, nhưng Vêra nấu được cả các món ăn của phương Bắc. Nhưng nếu rủ cô ấy đi xem triển lãm hay đi nhà hát thì chỉ uổng công, vì thế nên cuộc hôn nhân thứ ba của tôi cũng thất bại.

Người vợ thứ tư, ngoài các món bánh rất lạ và ngon, cô ấy còn mê đọc các tiểu thuyết diễm tình lãng mạn, nhưng tranh luận về văn học với cô ấy chỉ tổ lãng phí thời gian và sức lực mà thôi.

Tôi mê Daniela ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngoài thân hình mảnh mai, cô ấy còn biết làm các món ăn kiêng (chính xác hơn là không nấu gì cả). Sau 6 tháng, chúng tôi phải chia tay nhau vì cô ấy không còn phẩm chất nào khác.

Bây giờ thì tôi đang sống cùng Dragisa. Một phụ nữ kỳ diệu! Cô ấy đưa tôi đi tất cả mọi nơi: từ nhà hát đến các phòng tranh, từ các phòng tranh đến rạp chiếu bóng... Còn khi về đến nhà, cô ấy đọc cho tôi nghe hoặc là một bài thơ hiện đại, hoặc là một tiểu thuyết cổ điển. Tôi thấy như mình được sinh ra lần thứ hai vậy. Và để đáp lại cho tương xứng với các phẩm chất của cô ấy, tôi thường xuyên làm bánh mật ong, trứng chiên, các món nướng như trong nhà hàng và cả các món phương Bắc...

 

Khách hàng là thượng đế

Khách sạn nọ quán triệt phương châm phục vụ 'khách hàng là thượng đế'. Một hôm có đoàn khách khá đông kéo vào quầy đăng ký chỗ.

Một ông khách có vẻ nóng ruột chen lấn qua đám đông tới gần cô nhân viên lễ tân và lớn tiếng:

- Tôi muốn có một phòng nhìn ra đại dương!

Nhân viên lễ tân nhã nhặn nói:

- Rất sẵn sàng thưa ông. Ông muốn Đại Tây Dương hay Thái Bình Dương?

Quen sơ sơ

Quan toà hỏi:

- Bố đứa trẻ tên là gì?

- Jack ạ - Bà mẹ trẻ đáp.

- Họ của anh ta là gì?

- Dạ, chúng tôi còn chưa biết rõ nhau đến thế.