Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Vợ ngán ngẩm: 'Nói thì có vẻ quá lời, nhưng anh hơi bị thiếu... văn hóa đấy'.

- Cứ về đến nhà là anh ngồi vào bàn ăn tối, ăn xong thì phán 'Đi ngủ'. Chẳng bao giờ thấy anh nói chuyện gì về văn học, âm nhạc...

Hôm sau, ăn xong chồng hỏi vợ:

- Chưa.

- Thế thì... đi ngủ.

Thiên đường ở đâu?

Ba cụ ông Harry, Larry và Clarry là những người bạn chí cốt suốt hơn 50 năm trời. Khi ông Harry chết, hai cụ ông kia nhớ thương nên đến nhờ bà đồng gọi hồn.

- Vâng, tôi đây.

- Cậu khỏe chứ? Giờ sống ra sao rồi?

- Ôi, sướng lắm. Mỗi sáng tôi thức dậy, đi bơi rồi ăn, ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, ăn rồi, bơi nữa... Rồi đến hôm sau lại thế!

- Ôi Chúa ơi, thiên đường tuyệt vời quá!

- Không, tôi không ở trên thiên đường!

- Vậy cậu đang ở đâu?

- Tôi đang là một con vịt trong hồ công viên.

Quên tháo ba lô

Đơn vị hành quân ngang qua làng. Trung sĩ tranh thủ lúc chờ phà tót ngay về nhà, gặp vợ ở cổng vội kéo tuột vào buồng:

- Nhanh lên bu nó, đơn vị sắp sang sông rồi!

Tới giữa cơn 'vần vũ', vợ thì thào:

- Sao bảo ở đơn vị đói ăn lắm mà em thấy mình vẫn... nặng như xưa?

- Thôi chết! Tớ quên chưa tháo ba lô.

 

Đột biến gen

Có một người đàn ông da trắng đến truyền đạo ở một đảo nhỏ châu Phi. Sau một thời gian, vợ người thủ lĩnh da đen sinh ra một đứa con da trắng.

Viên thủ lĩnh tức giận chạy tới lều của người da trắng, hét lên:

- Ở đây chỉ có mi là người da trắng, ta sẽ trừng trị ngươi!

Nhà truyền giáo thanh minh:

- Có thể đó chỉ là sự đột biến gen. Ngay trên đảo này, có một bầy cừu trắng, vậy mà lại có duy nhất một con cừu đen. Ông nghĩ sao?

Người thủ lĩnh suy nghĩ rồi dịu giọng:

- Vậy thì ta sẽ bỏ qua chuyện đứa trẻ da trắng, còn anh không được nói với ai về con cừu đen kia nhé.

Người phụ nữ kỳ diệu

Mỗi khi nghĩ tới người vợ đầu, lập tức tôi nhớ lại món ăn mà cô ấy ưa thích là bánh mật ong. Ngoài ra không thể nhớ được gì khác nữa bởi vì cuộc sống tinh thần của chúng tôi không ngang tầm với nhau.

Với Xônhia - người vợ thứ hai, chúng tôi như sống trong một nhà hàng hạng nhất. Ngoại trừ món “à la minute”, còn thì chủ yếu là các món nướng thật tuyệt hảo. Tuy nhiên với tất cả những gì còn lại trong cuộc sống thì trình độ nghệ thuật của cô ấy quả là đáng tiếc.

Vêra cũng là một người nấu ăn rất giỏi, món trứng chiên của cô ấy thì không ai có thể làm ngon hơn. Tuy sinh ra ở miền Nam, nhưng Vêra nấu được cả các món ăn của phương Bắc. Nhưng nếu rủ cô ấy đi xem triển lãm hay đi nhà hát thì chỉ uổng công, vì thế nên cuộc hôn nhân thứ ba của tôi cũng thất bại.

Người vợ thứ tư, ngoài các món bánh rất lạ và ngon, cô ấy còn mê đọc các tiểu thuyết diễm tình lãng mạn, nhưng tranh luận về văn học với cô ấy chỉ tổ lãng phí thời gian và sức lực mà thôi.

Tôi mê Daniela ngay từ cái nhìn đầu tiên. Ngoài thân hình mảnh mai, cô ấy còn biết làm các món ăn kiêng (chính xác hơn là không nấu gì cả). Sau 6 tháng, chúng tôi phải chia tay nhau vì cô ấy không còn phẩm chất nào khác.

Bây giờ thì tôi đang sống cùng Dragisa. Một phụ nữ kỳ diệu! Cô ấy đưa tôi đi tất cả mọi nơi: từ nhà hát đến các phòng tranh, từ các phòng tranh đến rạp chiếu bóng... Còn khi về đến nhà, cô ấy đọc cho tôi nghe hoặc là một bài thơ hiện đại, hoặc là một tiểu thuyết cổ điển. Tôi thấy như mình được sinh ra lần thứ hai vậy. Và để đáp lại cho tương xứng với các phẩm chất của cô ấy, tôi thường xuyên làm bánh mật ong, trứng chiên, các món nướng như trong nhà hàng và cả các món phương Bắc...