Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Hai người đàn ông nói chuyện với nhau:

- Cậu biết không, bà hàng xóm nhà mình sau khi chồng qua đời, chỉ mới một đêm thôi mà tóc bà ấy đã bạc trắng.

- Thế mà cũng thấy lạ! Tớ biết một bà, mới một ngày mà tóc đang bạc đã chuyển thành đen!

Suy luận của Sherlock Holmes

Sherlock Holmes và bác sĩ Watson đi cắm trại. Hai người nằm ngủ cạnh nhau. Gần sáng, Holmes lay bạn dậy và hỏi:

- Watson, nhìn xem, anh thấy cái gì?

- Tôi thấy rất nhiều sao.

- Vậy theo anh, điều này có nghĩa là gì?

- Nghĩa là chúng ta sẽ có một ngày đẹp trời. Còn anh?

- Theo tôi, điều này có nghĩa là ai đó đã đánh cắp cái lều của chúng ta.

Bưu cục thó mất rồi

Ở bưu cục nọ, có một lá thư đề người nhận là Thượng đế, Thiên đường. Dĩ nhiên là không thể gửi nó đi, họ bèn mở ra xem, thư viết:

- "Gửi Thượng đế! Tôi là một bà lão tội nghiệp 80 tuổi. Suốt cả đời, tôi chẳng đòi hỏi gì. Nhưng hiện nay tôi đang rất cần 100 đôla. Xin Người hãy rủ lòng thương mà ban số tiền đó cho kẻ già này".

- Cả bưu cục mủi lòng, mỗi người quyên góp một ít tiền, được 90 đôla gửi cho bà cụ. Hôm sau, bà lão gửi thư khác, cũng cho Thượng đế. Lần này ông giám đốc gọi tất cả nhân viên tới để nghe đọc lời cảm ơn:

- "Thưa Thượng đế, tôi xin cảm ơn Ngài với tấm lòng sâu sắc. Nhưng tôi chỉ nhận được có 90 đôla, còn 10 đôla đã bị bọn bưu cục "thó" mất rồi!".

Tiên sư thằng Bảo Thái!

Các bà, các cô chợ búa ở khắp các phường kinh thành Thăng Long, chưa bao giờ đi chợ lại gặp chuyện lạ kỳ như sáng hôm nay. Họ đến hàng thịt lợn, thịt trâu, thịt bò,… hỏi mua, nơi nào người ta cũng lắc đầu quầy quậy nói đã có khách đặt trước rồi. Người mua không nghi ngờ gì, tin người bán nói thật vì các loại thịt đều đã được thái nhỏ ra thành miếng chứ không để nguyên tảng.

- Hỏi ra mới biết nhà vua ngày ngày giao cho quan Trạng làm chủ một tiệc rất lớn. Nghe nói khách đông lắm phục dịch không xuể. Gia nhân được lệnh quan Trạng, đến báo cho các hàng thịt khắp nơi thái sẵn, có bao nhiêu cũng mua, đắt mấy cũng lấy, để về nhà bếp chỉ có việc chế biến gia giảm, kịp làm cỗ, soạn mâm.
- Nhưng ngày hôm ấy, đến khi chợ vãn hết người, ruồi muỗi vù vù đến bâu, các quầy hàng thịt vẫn còn đóng ghế ngồi đợi… Quá trưa sang chiều, thịt đã bắt đầu ôi chảy nước ra vẫn không thấy mặt mũi  khách hẹn đâu. Trong bọn họ nhiều kẻ sốt ruột, đành liều thẳng đến nhà quan chẳng thấy cổ bàn, khách khứa nào cả. Họ hỏi đầu đuôi, thì chính Quỳnh ra trả lời rằng:
- Sao bà con lại dại dột cả tin như vậy? Chắc có đứa nào mạo danh “Trạng” chơi xỏ đấy thôi. Cớ sự đã thế, bà con cứ gọi những thằng nào, con nào “bảo thái” ra mà chửi cho bọn khoảnh ác chừa cái thói ấy đi.
- Các hàng thịt không nhớ mặt, biết tên phường những người đặt hàng. Bực mình chỉ còn biết đứng ra giữa chợ chửi um lên: Tiên sư thằng “Bảo Thái”! Tiên sư thằng “Bảo Thái”!
- “Bảo Thái” là niên hiệu vua Lê đương thời. Thành thử nhà vua không làm gì bọn hàng thịt mà bị chúng réo tên chửi oan, không còn mặt mũi nào ra khỏi cổng thành nữa.

Luật "Ba cú đá"

Một luật sư từ thành phố về miền quê hoang dã để săn vịt. Anh ta bắn rụng một con nhưng nó lại rơi xuống cánh đồng của một nông dân, phía bên kia hàng rào.

Trong lúc tay luật sư trèo qua rào thì người nông dân lái xe kéo chạy tới và hỏi vị khách không mời đang làm gì.

- Tôi bắn được một con vịt. Nó rơi xuống cánh đồng này và tôi đang vào nhặt. - Luật sư đáp.

Ông nông dân trả lời:

- Đây là tài sản của tôi, và ông không được qua đây!

Tay luật sư dọa:

- Tôi là một trong những luật gia giỏi nhất nước Mỹ và nếu ông không cho tôi nhặt con vịt đó, tôi sẽ kiện và lột sạch tài sản của ông.

Ông nông dân cười nhạt:

- Chắc là chú không hiểu quy tắc của bọn ta. Ở đây, mọi tranh chấp đều được dàn xếp bởi luật 'Ba cú đá'.

- Nghĩa là sao? - Tay luật sư hỏi.

- Trước hết, ta sẽ đá cậu 3 cú và sau đó cậu đá lại 3 cú, rồi lại đến lượt ta… Cứ thế cho đến lúc có kẻ đầu hàng.

Luật sư nghĩ nhanh về luật thi đấu và cho rằng mình có thể dễ dàng đánh bại ông nông dân già. Anh ta liền chấp nhận tuân thủ phong tục địa phương.

Cú đá như trời giáng đầu tiên của ông nông dân nhằm vào giữa hai chân của tay luật sư làm anh chàng khụy xuống. Cú đá thứ hai gần như làm bay mũi anh ta và cú đá thứ ba nện trúng vùng thắt lưng, làm thận anh ta như muốn vỡ tung.

Thu chút sức tàn, tay luật sư gượng đứng dậy và gằn giọng hầm hè:

- Được lắm, ông già gân. Bây giờ thì đến lượt tôi.

Ông nông dân già cười mỉm:

- Không cần đâu. Ta chịu thua rồi. Chú cứ việc tự nhiên mà nhặt lấy con vịt.