Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Giám đốc một siêu thị tiết lộ kinh nghiệm tuyển nhân viên:

- Khi sắp mở siêu thị, tôi phỏng vấn hơn 20 cô gái với duy nhất một câu hỏi: “Ai quan trọng nhất ở đây?”. Những cô trả lời: “Khách hàng”, tôi cho làm thu ngân. Duy nhất một em trả lời: “Ông giám đốc”, tôi lấy ngay làm thư ký riêng.


Kỉ niệm

Hai áo dài có dịp về thăm lại trường cũ.
- AD1: Mày biết ko, cây phượng này gắn với tao bao nhiêu là kỉ niệm đấy!
- AD2: Tao lại thấy nhớ cây ổi nhà ông Minh hơn
- AD1: Chắc cũng có nhiều kỉ niệm lắm hả?
- AD2: Không, nhưng nó ngọt và thơm lắm, lại ở ngay cạnh trường.

Đã chết rồi

Ba người hâm mộ bóng đá đang ở trong nhà thờ cầu nguyện cho đội của mình. Người Anh hỏi: 'Chúa ơi! Bao giờ đội Anh mới lại giành được Cúp Thế giới?'.  

- 5 năm nữa - Chúa trả lời.

- Nhưng lúc đó thì tôi chết rồi.

Người Thái hỏi:

- Chúa ơi, khi nào thì đội Thái Lan được dự vòng chung kết Cúp Thế giới?

- 10 năm nữa - người phán.

- Thế thì lúc đó tôi cũng đã chết rồi.

Đến lượt người Việt Nam hỏi:

- Chúa ơi! Bao giờ thì Việt Nam vô địch châu Á?

Chúa buồn rầu nói: Lúc đó thì tôi cũng chết rồi.

 

Tóc vàng hoe làm hướng dẫn viên

Cô hướng dẫn viên xinh đẹp, tóc vàng hoe dẫn một ông khách Mỹ tham quan một vòng ở TP HCM.

Đi ngang nhà thờ Đức Bà, khách hỏi: 'Chỗ này là gì vậy?'.

Tóc vàng hoe toát mồ hôi vì không biết Nhà thờ Đức Bà tiếng Anh là gì nên trả lời đại: 'Jesu die here' (Chúa Jesu chết ở đây).

Nghe xong khách choáng váng. Lát sau đi ngang Bảo tàng Chứng tích chiến tranh, ông khách hỏi: 'Chỗ này là gì, sao đông người vậy?'.

Tóc vàng trả lời: 'America (chỉ vào ông khách) and Vietnam (chỉ vào mình) pằng pằng. People die here' (Mọi người chết ở đây).

Ông khách há hốc mồm: 'Oh my God!' (Ôi chúa ơi.).

Cuối cùng đi ngang bệnh viện Từ Dũ: 'Cô ơi, chỗ này là đâu vậy?'.

Nàng lại nhíu mày suy nghĩ: 'Men - women, pằng pằng, Baby born here' (Đàn ông và phụ nữ... bọn trẻ sinh ra ở đây).

Tả thực

Cô giáo yêu cầu học sinh lớp một làm văn tả động vật. Đề bài tuần thứ nhất là tả một con mèo. Một học sinh viết gọn lỏn: 'Nhà em có một con mèo'.

Khi trả bài, cô giáo hỏi:

- Sao em không tả rõ hơn?

Học sinh đáp:

- Dạ, nhà em có nhưng em chưa được thấy. Vì mẹ em nói ba em có mèo, ba em ra sức giấu còn mẹ em ra sức tìm. Khi nào mẹ em tìm thấy, em sẽ tả kỹ ạ!

Tuần thứ hai, đề bài yêu cầu tả con chó. Học sinh nọ lại viết cộc lốc: 'Nhà em có một con chó'. Cô giáo bảo:

- Em nên tả kỹ hơn!

Học sinh:

- Dạ, con chó còn ở ngoài đường, vì một hôm mẹ em nói với ba em: 'Hôm qua đi với con chó nào cả ngày?'. Khi nào nó về nhà em, em sẽ tả kỹ hơn ạ.

Tuần thứ ba, cô ra đề tả con khỉ. Vẫn em học sinh bữa trước viết, lần này thì dài hơn: 'Nhà em có nuôi một con khỉ. Một hôm có một cô rất trẻ đến ngõ nhà em, ba em chạy ra và nói với cô ấy: 'Con khỉ già đang ngồi trong nhà đấy!''.