Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

- Ngày trước, tôi đã phải đi bộ 10 cây số để đến trường đấy.

- Lẽ ra, thày nên dậy sớm hơn để không bị lỡ chuyến xe bus.

Truyện cười dân gian

Trên xe buýt, một bà già bảo anh chàng đang nhai kẹo cao su bên cạnh:

- Thôi, anh đừng cố hỏi tôi gì đó nữa, tai tôi điếc đặc có nghe thấy gì đâu!

Phòng xa

Trên đường đi làm xuyên qua vườn bách thú, người đàn ông nọ nhìn thấy một con đười ươi xổng chuồng đang đánh đu trên cành. Vốn là người có trách nhiệm, ông ta bèn gọi điện đến ban quản lý vườn thú, thuật lại sự việc và yêu cầu cử đến một chuyên gia về đười ươi.

Vài phút sau, chuyên gia có mặt, mang theo một cặp còng sắt, một con chó săn và một khẩu súng. Tò mò, người đàn ông bèn hỏi:

- Ông mang theo những thứ này làm gì thế?

- Để phục vụ công việc! - Chuyên gia đáp - Bây giờ tôi sẽ leo lên cây và đánh cho con vật rơi xuống. Lúc đó, con chó được huấn luyện đặc biệt sẽ lao tới cắn vào hạ bộ con đười ươi. Trong lúc nó vẫn còn lịm đi vì đau đớn, ông hãy nhanh tay bập cặp còng vào tay nó. Thế là xong!

- Còn khẩu súng? - Người đàn ông hỏi tiếp.

- Để phòng xa! - Chuyên gia nháy mắt - Nếu tôi bị con đười ươi đánh rơi xuống đất, ông làm ơn bắn chết con chó giùm tôi.

Nếu không can sẽ uống đến sáng

Quán rượu nằm đối diện một bức tượng trên quảng trường. Nhậu xong, anh bợm khật khưỡng bước ra cửa thì thấy vĩ nhân chỉ tay vào quán, thế là lại quay vào uống tiếp.

Lần thứ hai ra cửa, vẫn thấy bức tượng đứng uy nghi chỉ tay ngược lại, bợm nghĩ: 'Chắc là Người thấy mình uống chưa đủ đô nên chưa cho về đây! Đã thế thì vào làm chai nữa'.

Lần thứ ba mò ra được đến cửa, ngẩng đầu lên thấy bức tượng 'lắc đầu xua tay lia lịa', bợm mới yên tâm bò về. Lết qua chân tượng, hắn còn lẩm bẩm: 'Ông mà không can, tôi còn uống đến sáng!'.

Không bắt chước nổi

Có anh chàng kia, vốn ngốc đại là ngốc, mà lại phải đi làm rể nên trong bụng rất lo. Biết tính con, nên trước khi đi bố mẹ gọi vào dặn dò.

- Ở rể thì khó gì mà ngại. Chỉ cần bố vợ làm gì thì mình làm nấy, cho khỏi mất lòng ông là được.

Anh ta nghe nói vững dạ vội khăn gói đi sang nhà vợ. Hôm ấy cũng ngồi ăn cơm với bố vợ, thấy bố vợ gắp thịt, anh cũng gắp thịt; bố vợ chấm rau cũng chấm rau, bố bợ cầm đũa tay trái anh cũng đổi đũa sang tay trái. Bố vợ vô ý đánh vãi mấy hạt cơm ra chiếu, anh cũng bỏ mấy hạt cơm ra chỗ mình ngồi. Bố vợ đang ăn canh miến thấy thế không nhịn cười được, bật phì cười, nào ngờ bị sặc. Một sợi miến lòng thòng thò ra ngoài lỗ mũi. Anh ta nhìn bố vợ, ngẩn người ra, rồi đứng dậy chắp tay vái dài:

- Thưa thầy, mấy trò khác thì con còn cố được, chứ trò này thì con xin chịu!