Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Một phóng viên ảnh được giao nhiệm vụ chụp ảnh của một vụ cháy rừng lớn. Anh ta gọi điện thuê máy bay trực thăng.

- Nó sẽ đợi anh ở sân bay - Nhân viên hãng hàng không nói.

Khi anh phóng viên tới sân bay, một chiếc máy bay nhỏ đang khởi động ở đường băng. Anh ta nhảy lên và kêu to 'Đi nào!'.

Người phi công đưa máy bay lên thẳng và rất nhanh, họ đã ở trên không trung.

- Hãy bay ba hay bốn vòng về phía bên trái của đám cháy nhé!

- Tại sao? - Người phi công hỏi lại.

- Bởi vì tôi sẽ chụp vài kiểu ảnh. Tôi là phóng viên ảnh và phóng viên ảnh thì phải chụp ảnh! - Anh phóng viên nói trong cơn giận dữ.

- Thế ông không phải là giáo viên dạy bay hay sao?

Không trách được chồng

Vợ trách móc chồng: 'Cách đây một tháng, em đưa anh bức thư nhờ anh bỏ vào hòm thư bưu điện. Thế mà bây giờ em vẫn thấy bức thư ấy trong túi áo măng-tô của anh'.

Chồng gõ tay vào trán ra chiều suy nghĩ:

- Thật vậy sao? À, anh nhớ ra rồi! Hôm đó đúng là cái hôm anh nhờ em đính vào áo măng-tô của anh cái khuy bị tuột mất, mà đến tận bây giờ ở đó vẫn thiếu chiếc khuy ấy. Đúng rồi, anh nhớ ra rồi.

Bình sữa nào ngon

Trong một bệnh viện nhi cực kỳ hiện đại, có hai chú bé nằm cạnh nhau, chúng trao đổi với nhau bằng một thứ ngôn ngữ riêng. Máy theo dõi và biên dịch ghi lại được một đoạn hội thoại giữa chúng.

- Đằng ấy bú sữa mẹ hay sữa bình?

- Tớ bú sữa bình.

- Sữa bình có ngon không?

- Cũng ngon, nhưng phiền cái là khi ngọt khi nhạt, lúc nóng lúc nguội có khi phải tự bê bình mỏi cả tay. Thế còn đằng ấy bú sữa gì?

- Tớ thì bú sữa mẹ.

- Thế sữa mẹ có ngon không?

- Ngon chứ! Sữa lúc nào cũng ấm đều đều, rất vừa miệng, bình sữa lại đẹp nữa, không sợ thiu, không sợ chuột nhưng thỉnh thoảng nó có mùi thuốc lá hay rượu whisky khó chịu khôn tả.

Dị nhân

Một tuần dương hạm ghé vào một hải cảng và xả trại, cho tất cả thủy thủ lên bờ chơi. Không may cho họ, một con khỉ trong vườn bách thú gần đó xổng ra, leo lên tàu, lần theo ống khói và tụt xuống phòng máy.

Ở đó, con khỉ bắt gặp một bảng điều khiển đang mở để bảo dưỡng. Không đọc được tấm bảng báo nguy hiểm, nó táy máy nghịch và gây ra đoản mạch, làm hệ thống điện nổ tung và con tàu chìm trong bóng tối.

Một lát sau, hai thợ vỏ tàu lần xuống phòng máy để sửa chữa và bắt gặp thân hình cháy đen của con khỉ. Họ lướt ánh đèn pin dọc theo cánh tay dài ngoẵng, lông lá đen thui của con khỉ rồi đưa mắt nhìn nhau. Không nói được câu nào, họ tiếp tục lia đèn xem đôi chân ngắn ngủn với bàn chân dị hợm của con vật rồi lại nhìn nhau, đầy băn khoăn.

Cuối cùng một người nói:

- Thằng cha này nhiều lông quá, chắc chắn không phải là một thợ điện. Chân hắn lại quá ngắn nên không phải là thợ vỏ tàu. Hắn cũng không phải là thủy thủ vì trên người không có hình xăm... Cậu thử gọi lên phòng chỉ huy xem thuyền trưởng có bị mất tích không?

 

Bàn luận về tình yêu

Các bác sĩ cho rằng: "Tình yêu là căn bệnh, cần chữa trị bệnh nhân bằng chế độ nằm giường".

Nhà vật lý: Sao lại gọi tình yêu là căn bệnh được khi mà nó tiêu hao năng lượng nhiều như thế. Phải gọi tình yêu là hoạt động.

Nhà cơ học: Sao lại gọi tình yêu là hoạt động được, khi mà tổ hợp máy chính vẫn đứng yên? Phải gọi tình yêu là nghệ thuật.

Nhà nghiên cứu nghệ thuật: Sao lại gọi tình yêu là nghệ thuật khi mà ai cũng e ngại phô ra cho người khác xem? Phải nói tình yêu là trò gian lận.

Luật gia: Sao gọi tình yêu là trò gian lận khi mà hai phía đều thỏa mãn. Phải nói tình yêu là hợp đồng sản xuất.

Nhà doanh nghiệp: Sao lại gọi tình yêu là hợp đồng sản xuất được khi mà chi phí tốn kém nhiều hơn giá trị sản phẩm cuối cùng. Phải nói tình yêu là khoa học.

Giáo sư: Sao gọi tình yêu là khoa học được khi mà đám sinh viên làm được còn tôi thì không?