Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Mới tảng sáng, cô Bee và chồng đã bị một hồi chuông điện thoại réo thức.

Cô Bee vẫn còn ngái ngủ ậm ừ bước ra nghe điện thoại. Trong ống nghe vẳng lại tiếng rên rỉ của một người đàn ông:

- Philipa, em yêu đừng ngắt lời, hãy nghe anh nói...

- Nhưng ... - Cô Bee định giải thích.

- Anh xin thề anh sẽ không bao giờ như thế nữa. Trên đời này em là tất cả đối với anh.

- Nhưng ... - Cô nôn nóng.

- Không! Nghe anh nói đã, không có em anh sẽ chết!.

Thấy vậy, chồng cô Bee lớn tiếng cười.

- Hình như, em có người đàn ông nào khác, phải không Philipa.

- Tôi không phải là Philipa!. Anh gọi nhầm số rồi!

- Sao chị không chịu nói sớm! Giờ thì tôi lại phải diễn lại lần nữa! Nhưng này, chị nghĩ nói như vậy có hiệu quả không?

Song sắt

Một phạm nhân hỏi cai tù:

- Sao cửa sổ ở đây lại có tới hai lớp song sắt vậy?

- Để đảm bảo chắc chắn hơn.

- Vớ vẩn thật, làm quái gì có đứa nào muốn vào đây ăn trộm cơ chứ!

Bấm chuông

Một goá phụ chán cảnh sống thui thủi một mình. Bà quyết định đăng báo tuyển chồng với 3 điều kiện: anh ta phải dịu dàng, không bỏ rơi bà và đặc biệt phải là người mạnh mẽ trên giường.

Hôm sau, nghe tiếng chuông reo, bà ra mở cửa và thấy một người đàn ông vạm vỡ nhưng bị què chân, cụt tay đang ngồi trên chiếc xe lăn.

'Sẽ không có ai đáp ứng tốt mọi yêu cầu của bà như tôi', người đàn ông tự tin. 'Tôi không có tay nên chẳng thể đánh bà. Tôi cũng chẳng có chân nên không thể rời xa bà được'.

'Tuyệt lắm! thế còn khả năng trên giường', goá phụ hoài nghi.

'Thế bà nghĩ tôi bấm chuông cửa bằng cái gì', người đàn ông vặn lại.

 

Bài báo hay

Tổng biên tập của một tờ báo gọi anh phóng viên tập sự vào phòng để truyền đạt những nguyên tắc cơ bản viết một bài báo hay. Sau mấy tiếng đồng hồ mà anh chàng phóng viên tối dạ nọ vẫn đực mặt ra, chẳng hiểu gì cả.

Tổng biên tập đang lúng túng không biết làm thế nào để phóng viên của mình hiểu thì cô thư ký đi ngang qua, với chiếc minijupe không thể ngắn hơn được.

Vị tổng biên tập ứng khẩu: “Này nhé, một bài báo hay có thể so sánh với chiếc váy mặc trên người mỹ nhân. Trong cả hai trường hợp, phải làm sao cho đủ độ dài để phủ kín được đối tượng nhưng cũng kha khá ngắn để người ta thèm thuồng muốn khám phá thêm. Có thế thôi”.

Lãi to

Bác sĩ chuyên khoa tâm thần nói chuyện với đồng nghiệp: 'Tôi vừa gặp một ca hết sức thú vị, anh ta bị hội chứng đa nhân cách'.

- Chuyện đó là bình thường trong công việc của bọn mình thôi, có gì đâu?

- Vấn đề là tôi có thể thuyết phục từng nhân cách một thay nhau trả tiền điều trị.