Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Bà lão nông dân định đi chợ sau 3 ngày ngồi chăm sóc ông chồng đang hấp hối:

- Ông này, tôi để ông ở lại một mình vài giờ để đi chợ một chút. Nếu ông có mệnh hệ nào thì trong thời gian đó nhớ thổi tắt ngọn đèn dầu cho đỡ tốn nhé.

Bán trứng vì ngoại tình

Trong đám cưới vàng, chồng hỏi vợ: 'Em yêu, mình đã chung sống với nhau ngần ấy năm, nhưng chưa bao giờ em cho anh xem cái gì ở trong chiếc hộp kia?'.

Được vợ đồng ý, ông ta mở hộp ra. Trong đó có 3 quả trứng và 10.000 đôla.

- Cái gì thế này?

- Mỗi lần ngoại tình em để vào hộp một quả trứng!

- Như vậy là sau từng ấy năm em chỉ ngoại tình có ba lần thôi sao? Thôi cũng được, anh tha lỗi cho em. Thế còn tiền?

- Thì cứ khi nào được chục quả, em lại mang ra chợ bán!

Dằn mặt khách hàng

Một người vừa mua bảo hiểm nhà cửa hỏi: 'Nếu chiều nay nhà tôi bị cháy thì tôi sẽ được nhận bao nhiêu?'

Nhân viên bảo hiểm nhìn xoáy vào ông khách, gằn giọng:

- Ông nên cẩn thận thì hơn. Tôi đoán không dưới 10 năm.

- !!!!!

Ốm đau thời suy thoái

Gặp người bạn trên phố, người đàn ông trung niên than vãn việc liên tục ốm đau, tốn kém tiền thuốc men.

Hai người bạn lớn tuổi gặp nhau trên phố.

- Anh dạo này thế nào? - Một người hỏi.

- Vẫn sống đây. Nhưng dạo này tôi bị ốm liên tục, tiêu tốn bao nhiêu tiền! Trong 5 tháng mà tôi phải chi hơn 10.000 đôla tiền khám bác sĩ và thuốc men.

- Ờ, thời buổi bây giờ đắt đỏ thật. Cứ như ngày xưa chừng đó tiền đủ cho anh ốm suốt 2 năm ấy chứ!

Cố nhân

Một hôm, tôi lên xe buýt và tình cờ ngồi vào chiếc ghế bên cạnh Paperetskis. Không còn cách nào khác, tôi đành phải bắt chuyện với anh ta: chả gì tôi và anh ta cũng cùng làm việc ở một nhà máy.

- Hồi này anh thế nào? Sức khỏe vợ anh ra sao?

- Hai chúng tôi ly dị đã mười một năm rồi còn gì.

- Ừ nhỉ! Tôi chợt nhớ ra, thế ai nuôi thằng bé?

- Thằng bé nào? Con bé Marite ở với cô ấy. Xưa kia chính anh đã mua búp bê cho nó đấy thôi.

- Đúng rồi, đúng rồi... - Tôi trở nên thận trọng hơn - Thế chứng vàng da của anh khỏi hẳn rồi chứ?

- Tôi bị viêm túi mật kinh niên cơ mà.

- À vâng, tất nhiên... Thế chủ nhật nào anh cũng vẫn đi câu cá đấy chứ?

- Từ thuở cha sinh mẹ đẻ chưa bao giờ tôi cầm lên tay chiếc cần câu nào.

- E hèm... Chắc anh vẫn hút thuốc 'Sipka' ?

- Chưa bao giờ tôi hút thuốc cả.

- À... ừ nhỉ... còn các bữa ăn, mẹ anh vẫn nấu nướng cho anh chứ?

- Tôi mồ côi mẹ từ nhỏ.

- À!... xin lỗi, đến bến tôi phải xuống rồi. Chúc anh mọi điều tốt lành, anh Paperetskis.

- Rapapetskis - anh ta sửa lại.

Tôi vội vã xuống xe. Nhưng chỉ vài phút sau, tôi bình tâm trở lại. Tôi có lỗi gì đâu trong việc anh ta đã không còn là sếp của tôi nữa?