Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Một anh chàng mới nhập ngũ viết thư về cho vợ:

'Em yêu! Anh mới vào quân ngũ, tiền trợ cấp thì ít mà những nhu cầu cá nhân như thuốc lá, cà phê, vân vân thì nhiều. Hãy gửi cho anh 300.000 đồng để anh tiêu vặt'.

Chẳng bao lâu, anh chàng nhận được tiền của vợ nhưng chỉ có 100.000 đồng, kèm theo đó là một bức thư viết: “Anh yêu, em hiểu nỗi vất vả của anh. Em gửi cho anh 100.000 để uống cà phê, hút thuốc. Còn cái “vân vân” thì khi nào anh về nhà là có ngay mà đâu có tốn đồng nào”.

Thầy đồ làm biếng

Có một thầy đồ rất lười biếng, thường kiếm cớ để không phải dạy dỗ gì cả.

Một hôm ông vào lớp hỏi học trò:

- Tụi bây biết hôm nay học cái gì không?

Cả lớp trả lời:

- Thưa thầy không!

Thầy đồ tỏ vẻ giận dữ:

- Không biết? Vậy tụi mày tới trường để làm cái gì? Cút về hết đi!

Đám học trò khúm núm kéo về hết và bàn với nhau là lần sau thầy có hỏi thì sẽ có cách trả lời xem thầy tính sao.

Hôm sau, thầy giáo lại hỏi:

- Hôm nay tụi bây biết sẽ học cái gì không?

Cả lớp đồng thanh trả lời:

- Dạ biết!

- Đã biết hết rồi thì tụi bây còn ở đây làm cái gì vậy? Về hết đi!

Tụi học trò tức lắm, cho nên bàn rằng kì sau thầy có hỏi thì nửa lớp sẽ trả lời “có” và nửa lớp sẽ trả lời “không” coi thầy tính sao.

Ngày kế tiếp thầy hỏi:

- Bây biết hôm nay học cái gì không?

Nửa lớp trả lời:

- Thưa biết!

Nửa lớp trả lời:

- Thưa không!

- Vậy thì đứa nào biết ở lại dạy mấy đứa không biết, còn tao về!

Chao đảo do mặt đường

Một cái xe chao đảo chạy tới, viên cảnh sát giao thông ra hiệu cho xe dừng lại, lè nhè hỏi:

- Ông uống rồi hả?

- Không một giọt!

- Thế thì thở vào đây - viên cảnh sát chìa ống thử cồn ra...

Không có phản ứng. Thày đội nghĩ thầm: 'Mình nhầm hay dung dịch thử bị hỏng?'. Sau đó, tự mình thổi vào ống nghiệm và lẩm bẩm:

- Không, vẫn tốt... Có lẽ xe hắn chao đảo là do mặt đường thôi!

Truyện cười dân gian

Một anh chàng hâm mộ thể thao rất sung sướng khi trúng thưởng chiếc vé xem trận chung kết có đội bóng mà anh yêu thích tham dự. Sự hưng phấn của anh nhanh chóng nguội đi khi thấy ghế ngồi của mình ở phía sau chót khán đài. Nhận thấy một ghế ngay sát sân cỏ còn trống, anh ta lại gần và hỏi người đàn ông ngồi kế bên:

Thưa ông! Ghế này có ai ngồi chưa ạ?

- Không có đâu, cậu cứ ngồi tự nhiên!

- Lạ thật! - Chàng trai kêu lên - Ai lại có thể bỏ trống chỗ ngồi tốt đến thế này nhỉ?

Người đàn ông đáp:

- Đó là ghế của vợ tôi! Từ ngày lấy nhau, chúng tôi chưa bao giờ bỏ lỡ một trận đấu ở sân vận động này, nhưng bà ấy qua đời rồi.

- Xin lỗi vì đã gợi lại nỗi đau của ông! - Chàng trai chia buồn - Thế sao ông không rủ bạn bè hoặc người thân đi cùng?

- Không được! Vì họ đang đi đưa đám!

Cụ thể

Sếp chỉ đạo nhân viên:

- Từ giờ trở đi, mọi người phải bỏ ngay cái bệnh chung chung, làm gì cũng phải cụ thể. Báo cáo gì phải báo cáo cụ thể, hỏi gì phải hỏi cụ thể, trình gì cũng phải trình cụ thể. Thiếu cụ thể là không thể làm gì được. Ngay như tôi đây, suy nghĩ gì cũng phải nghĩ cho cụ thể.

Nhân viên sợ lắm, hỏi lấm lét:

- Thưa sếp, cụ thể là cụ... nào mà ghê thế ạ?