Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Ông chồng nằm trên giường bệnh đã nhiều tháng, luôn được bà vợ chăm sóc rất tận tình. Một buổi sáng mở mắt ra, ông ta thều thào gọi: “Mình luôn ở bên tôi những lúc khó khăn. Khi tôi bị sa thải, có mình an ủi, khi tôi phá sản, mình giúp đỡ, khi tôi ngã từ trên tầng 2 xuống, mình cũng chăm lo, khi sức lực tôi kiệt quệ, mình vẫn vui vẻ... Và tôi nhận ra một điều...

- Gì thế mình? - Bà vợ âu yếm hỏi.

- Chính mình đã đem lại cho tôi những điều xui xẻo.


Hoa hồng sống bằng gì

Buổi sáng trong lớp, khi bước chân vào trên ngực cô giáo có gài bông hoa hồng.

Thấy học sinh nhìn mình chăm chú cô giáo thích quá hỏi:

- Có ai biết hoa hồng sống bằng gì không?

Cu Tý xung phong phát biểu ý kiến:

- Dạ thưa cô hoa hồng sống bằng sữa ạ.

Cô giáo vừa thẹn vừa tức đuổi cu Tý ra ngoài. Đang lang thang ngoài hành lang cu Tý gặp thầy hiệu trưởng:

- Cu Tý, tại sao em lại bị đuổi ra ngoài này?

- Dạ thưa thầy cô giáo hỏi em hoa hồng sống bằng gì? Em trả lời hoa hồng sống bằng sữa thế là cô đuổi em ra ngoài.

Thầy hiệu trưởng nhẹ nhàng giải thích:

- Em nhầm rồi, hoa hồng sống bằng phân và nước tiểu.

Cu Tý lầm bầm:

- Thưa thầy bây giờ em đã hiểu. Hóa ra rễ của nó dài gớm.

Ông chồng can đảm

Một anh chàng say khướt về nhà đập cửa: 'Em yêu, anh vừa đi gặp bạn học cũ...'

- Ồ, là anh đó à? Vâng, chuyện đó bình thường mà.

- Anh nhậu hết tháng lương rồi.

- À, em có thể hiểu...

- Xe anh bị cảnh sát giữ...

- Chuyện đó đương nhiên thôi.

- Ôi, em đúng là người phụ nữ hiền dịu nhất đời! Mà em ơi, anh đã trót tặng cho một cô gái chiếc nhẫn vàng của anh rồi.

- Ơn Chúa, em thật là may mắn!

- Sao? Em vui ư?

- Vâng, vì em chỉ là hàng xóm của anh. Chỉ vài bước chân nữa là anh tới nhà rồi, hãy can đảm lên!

Khi chồng mua bánh sinh nhật

Người đàn ông trung niên bước vào tiệm bánh sinh nhật và nói với cậu bé tại quầy: 'Tôi muốn đặt chiếc bánh có viết chữ để mừng sinh nhật vợ'.

- Trình bày thế nào ạ? - cậu bé hỏi.

- Cậu viết thế này: 'Em không già đi', phía trên, 'Mà em còn trẻ lại', phía dưới.

Thằng bé lấy bút ghi chép cẩn thận rồi nói:

- Chiều ông ghé lại lấy, con sẽ làm thật đẹp và cẩn thận cho ông.

Buổi tối, khi khách khứa đã ngồi vào bàn đầy đủ, người chồng mang bánh đặt giữa bàn, trịnh trọng mở hộp bánh ra.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy dòng chữ: 'Em không già đi phía trên mà em còn trẻ lại phía dưới'.

Ai cũng tự trọng, trừ một người

Trong dịp nghỉ hè, nhà văn Victor Hugo đến một ngôi làng xinh đẹp. Cuộc sống ở đây thật thanh bình, ngày nào ông cũng thả ngựa gặm cỏ trên cánh đồng, còn mình thì lim dim tựa gốc cây tìm ý tưởng... Một hôm, choàng dậy thì ông đã thấy con ngựa biến mất. Tức điên lên, nhà văn bổ đi tìm nhưng vô ích. Thất thểu về nhà, gặp một ông cụ nông dân đi dạo trên đường, nhà văn than phiền về con ngựa. Ông cụ nhìn Hugo như một "quái vật" rồi khẽ đáp:

- Làng này toàn người tự trọng cả, không ai làm chuyện ấy đâu.
- Chợt cụ sực nhớ ra: À, mà này, cách đây mấy hôm, nghe nói có cái ông nhà văn gì đấy từ Paris đến. Hay là...