Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

- Vợ chồng giám đốc tại sao lại giận nhau thế nhỉ:

- À, vì bà vợ ông vừa hỏi xin 5 triệu đồng để đi thẩm mỹ đôi môi thì ông ta đã móc ra 100 triệu đồng bảo bà làm lại cả mặt chứ sao.

 


Trước sau cũng vào tù

Giám thị trại giam tập hợp tất cả các phạm nhân và thông báo: 'Ngài thị trưởng sắp có mặt ở đây'

Phạm nhân lên tiếng:

- Thấy chưa, tôi nói có sai đâu. Trước sau gì thằng cha đó cũng vào tù mà!

- !!!!!

Truyện cười dân gian

Người đàn bà đứng trước gương ngắm nhìn và tỏ vẻ hài lòng vì chiếc áo lông thú mới mua, thì cậu con trai đi học về.

- Đẹp quá, có phải bố mua cho mẹ cái áo này không?

- Bố nào mua, cứ chờ bố mày thì đến cả mày cũng chẳng có nữa là áo.

Toi mất bình rượu

Có ông lão nghiện rượu biết nhà thông gia ở quê vẫn cất được rượu lậu ngon lắm nên lập tâm về chơi để được uống thỏa thích.

Chẳng may ông thông gia đi vắng, bà thông gia thết cơm, nhưng không dám đem cái hũ rượu lậu ấy ra.

Ông lão đêm nằm trong bụng vẫn lăm le tính rằng chắc ngày mai ông thông gia về, hẳn được rượu ngon uống.

Xưa nay nhà quê lấy đâu làm rộng rãi. Ông này nằm gian nhà ngoài, giáp liền ngay với buồng bà chủ nhà nằm. Đêm, bà chủ nhà đi tiểu vào cái nồi đinh, nhân có khách nằm gần đấy, mà tương “lố tố” ra thì e bất lịch sự, cho nên cứ phải nín hơi, thót bụng lại, cho nó “ri rỉ” ra mà thôi.

Ông lão nằm nhà ngoài, nghe thấy nước đâu chảy “tong tỏng”, tưởng trong nhà đương cất rượu, mới lẩm bẩm rằng:

- Ừ, có thế chứ! Rượu còn đương cất, chắc ngày mai ta được nếm hẳn thôi!

Bà chủ nhà ở trong kia nghe thấy, phì nực cười, bật hơi, nó mới toé ra “tồ ồ ồ tồ tồ” một tràng dài. Ông này tưởng hũ rượu vỡ, vội vàng vỗ đùi mà nói rằng:

- Thôi xong, hoài của! Hũ rượu vỡ mất rồi! Thế có đen ông không.

Truyện cười dân gian

Theo lời khuyên của bác sĩ, nhà quản lý nọ bắt đầu chơi quần vợt để cải thiện tình trạng sức khỏe. Sau vài tuần, thư ký hỏi ông ta tình hình tiến triển đến đâu rồi.

- Ổn cả! - Nhà quản lý đáp. - Khi ở trên sân quần và nhìn thấy trái bóng bay về phía mình, bộ óc của tôi lập tức ra lệnh: 'Chạy về góc! Ve trái! Lên lưới! Đập! Lùi lại'.

 - Vậy sao? - Cô gái phấn chấn hỏi. - Còn sau đó.

- Rồi tấm thân phì nộn của tôi hỏi lại: 'Ai cơ? Tôi ấy à? Đừng nói chuyện vớ vẩn!'.