Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Một người hỏi bạn:

- Dạy bơi cho một thiếu nữ như thế nào?

- Cậu phải một tay đỡ ngực, một tay đỡ dưới mông và nhẹ nhàng nâng cô ta trên mặt nước.

- Nhưng đây lại là em gái tớ.

- Quẳng mẹ nó xuống nước, bơi được tuốt.

Vợ chồng ngành xuất bản

Đêm tân hôn của họ thật thơ mộng. Họ nói với nhau đủ chuyện từ chuyện yêu đương gia đình, bè bạn, nghề nghiệp.

Anh chồng ôm vợ âu yếm rồi đọc thơ:

- Sách mới cho nên phải đắt tiền.

Chị vợ cùng nghề, nghe chồng đọc liền ứng khẩu đọc tiếp luôn:

- Hôm nay xuất bản lần đầu tiên.

Anh chồng ghì chặt vợ vào lòng mình đọc luôn câu thứ ba:

- Anh còn tái bản nhiều lần nữa.

Chị vợ sung sướng đọc câu thơ trong tiếng thở:

- Em để cho anh giữ bản quyền.

Vài năm sau. Cô vợ đọc:

- Sách đã cũ rồi phải không anh.Sao nay em thấy anh đọc nhanh.Không còn đọc kỹ như trước nữa.Để sách mơ thêm giấc mộng lành.

Anh chồng ngâm:

- Sách mới người ta thấy phát thèm.Sách mình cũ rích, chữ lem nhem.Gáy thì lỏng lẻo, bìa lem luốc.Đọc tới đọc lui, truyện cũ mèm.

Cô vợ thanh minh:

- Sách cũ nhưng mà chuyện nó hay.Đọc hoài vẫn thấy được bay bay.Đọc xong kiểu này, rồi kiểu khác.Nếu mà khám phá sẽ thấy hay.

Anh chồng lầu bầu:

- Đọc tới đọc lui mấy năm rồi.Cái bìa sao giống giấy gói xôi.Nội dung từng chữ thuộc như cháo.Nhìn vào hiệu sách, nuốt không trôi.

Gã hàng xóm hắng giọng sang:

- Sách cũ nhưng mà tui chưa xem.Nhìn anh đọc miết thấy cũng thèm.Cũng tính hôm nào qua đọc lén.Liệu có trang nào anh chưa xem?

Khó cứu

Hai chiếc xe máy đâm sầm vào nhau, tài xế văng ra mỗi người một góc, bất tỉnh.

Người đi đường thấy vậy bèn vực một người dậy, trấn an:

- Ông bị thương nặng rồi, nhưng yên tâm, tôi sẽ đưa ông tới nhà bác sĩ. Chỉ cách đây 50 mét thôi.

- Ôi, đó chính là tôi đấy - nạn nhân thều thào.

- Không sao, đầu đường bên kia cũng có một bác sĩ rất giỏi.

- Ông ấy nằm ngay kia kìa.

Tuổi trước tên sau

Một hôm, ông Tèo nhà ở quê, đón xe đò lên TP HCM thăm con. Tới bến, xuống xe, ông muốn đón xe ôm về thẳng nhà cậu con trai nhưng không biết kêu xe ôm như thế nào.

Sợ nói không đúng kiểu, người ta biết mình nhà quê, lại nói giá trên trời, ông kín đáo đứng quan sát xem người ta kêu xe ôm như thế nào.

Một bà cụ tới bên bác tài xe ôm nói: '80 Nguyễn Thị Minh Khai' rồi leo lên xe. Bác tài rồ ga lao vút đi.

Lát sau, một anh thanh niên cũng nói: '20 Trần Phú' rồi cũng leo lên chiếc xe ôm đang đứng cạnh đó.

Ông lão hiểu ra, vỗ đánh đét vào mông, phấn khởi nói: 'Tưởng gì! Dễ ợt! Tuổi trước tên sau...!'.

Ông Tèo tự tin đến bên bác tài xe ôm, dõng dạc: '90 Lý Văn Tèo'.

Thế thì cũng bị rồi!

Tiếng người đàn ông trong điện thoại:

- Thưa bác sĩ, thằng con trai tôi bị chứng quai bị...

- Phải, tôi biết. Hôm qua tôi đã đến và khám cho cháu rồi. Nhớ giữ nó cách biệt với những người khác trong nhà và...

- Thôi chết! Nó đã hôn người giúp việc mất rồi.

- Ồ, thật không may! Có lẽ chúng ta phải cách ly cô ấy...

- Nhưng thưa bác sĩ, tôi sợ rằng chính tôi cũng đã hôn cô gái đó.

- Rắc rối quá! Như vậy có nghĩa là ông cũng đã mắc bệnh.

- Ngoài ra, tôi còn hôn vợ tôi...

- Giọng bác sĩ bỗng thất thanh: Trời ơi! Thế thì tôi cũng bị rồi!