Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Đưa bất kỳ cô gái nào về nhà, chàng trai cũng thấy bà mẹ không ưng. Một người bạn khuyên anh ta: “Cậu hãy tìm một cô giống mẹ cậu, khi đó thế nào bà cũng thích”.

Chàng trai làm theo lời khuyên và cuối cùng kiếm được một cô như ý. Anh ta kể với người bạn đã khuyên hôm trước:

- Mình kiếm được một cô từ hình thức, cách ứng xử, ăn mặc cho đến việc nấu nướng đều giống mẹ mình. Và cuối cùng, đúng như cậu nói, bà cụ thích cô ta.

- Thế thì tốt quá rồi còn gì, bao giờ làm đám cưới?

- Tốt gì mà tốt, tớ cứ tưởng bố tớ dễ tính như mọi lần, ai dè lần này lại phản đối kịch liệt.

 


Hàng xóm giúp nhau

Một cặp vợ chồng lấy nhau đã lâu vẫn chưa có con. Ông chồng bèn hỏi ý kiến người hàng xóm có bảy con ở tầng trên.

- Dễ thôi, nếu anh làm đúng như tôi bảo, mọi việc sẽ ổn cả. Trước tiên, anh hãy đi mua một bánh xà phòng loại thật thơm, một lọ nước hoa và một cái chổi cán dài. Sau đó, anh bảo vợ anh tắm sạch sẽ rồi xức nước hoa thật thơm.

- Thế còn cái chổi cán dài để làm gì?

- Khi cô ấy đã sạch sẽ thơm tho, anh lấy cán chổi gõ gõ lên trần nhà, tôi sẽ xuống ngay!

Ngay từ đầu, nhân vật chính đã chết

Màn hạ, chàng kép trẻ đóng vai Ôtenlô gặp đạo diễn chờ một lời khen, thấy ông này có vẻ còn dư âm của vở kịch buồn, anh ta gợi ý:

- Thưa ông, ở hồi cuối tôi giết Đexđêmôna có đạt không?

- Vâng, đạt! Ngay lúc mở màn, anh đã giết chết Ôtenlô rồi còn đâu!

Đám tang linh đình

Cha sắp mất, thằng Út bàn với các anh chị:

- Em tính thuê 50 cái xe hoa, mời 500 người đi đưa đám tang thật linh đình cho linh hồn cha vui lòng.

Chị Bốn nó la:

- Em phung phí quá! Tổ chức đám tang gia đình, mời vài ba người thân quen thì chỉ cần mướn một chiếc xe là đủ.

Anh Ba vội can thiệp:

- Xe hoa làm chi? Cứ mỗi người một bó hoa là đẹp rồi.

Anh Hai gật gù:

- Chú Ba nói cũng có lý, anh thấy ông cụ có bao giờ thích hoa đâu? Bưng một bình hoa tượng trưng là đủ...

Bất chợt có tiếng rên khẽ, rồi một giọng nói yếu ớt:

- Tụi bay tính toán như thế tốn kém quá! Đưa giùm cây gậy cho tao tự đi bộ ra nghĩa trang cũng được.

Ánh sáng hay âm thanh?

Thí sinh đầu đi vô. Ông thầy hỏi:

- "Cái nào nhanh hơn, ánh sáng hoặc âm thanh ?"

- Đáp: "Tất nhiên là âm thanh !"

- Hỏi: "Căn cứ vào đâu ?"

- Đáp: "Khi em bật ti-vi lên... trước tiên em nghe được tiếng... sau đó mới thấy hình."

- Thầy: "Rớt. Mời thí sinh kế tiếp."

- Thí sinh kế đi vô và cũng bị hỏi y chang như vậy.

- Đáp: "Dĩ nhiên là ánh sáng!"

- Thầy (cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe câu trả lời): "Em có thể giải thích tại sao không?"

- Đáp: "Khi em bật ra-đi-ô... em thấy cái đèn đi-ốt cháy sáng lên trước... sau đó mới nghe âm thanh."

- Thầy: "ĐI RA! Rớt! Kêu thí sinh cuối vô!"

- Lần này thầy giáo moi ra đèn pin và cái còi. Trước mặt học trò ông ta bật đèn và bấm còi cùng một lúc.

- Hỏi: "Em nhận được cái gì trước: ánh sáng hoặc âm thanh?"

- Đáp: "Ánh sáng."

- Hỏi: "Tại sao?"

- Đáp: "Dễ ợt! Đôi mắt con người nằm trước hai lỗ tai"