Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

- Đố cậu cái gì rất cứng, dựng ngược lên, màu trắng, ở đầu màu đỏ, lại có mùi nước tiểu.

- Cậu bậy thế.

- Có cậu nghĩ bậy thì có. Chẳng qua đó chỉ là một cái cột cây số bên vệ đường.


Nói thật

Vợ mới cưới thút thít trách chồng: “Anh dối em! Anh nói anh không biết uống rượu và không biết đánh bạc. Mới lấy nhau được có mấy ngày mà anh đã say túy lúy và nướng sạch cả mấy chục triệu tiền mừng”.

Chồng quay sang nói giọng an ủi: 'Anh có dối em bao giờ đâu! Chỉ vì không biết uống rượu nên anh mới say, không biết đánh bạc anh mới thua! Anh mà biết uống rượu, biết đánh bạc thì... đâu đến nỗi!

 

Chờ ta 1 giây

Một người đến gặp Chúa và hỏi: '1.000 năm là bao lâu?'

Chúa trả lời:

- Đối với ta chỉ là 1 giây.

Người đàn ông hỏi tiếp:

- Thế còn 1000 đô la là bao nhiêu?

Chúa lại trả lời:

- Với ta, chỉ là 1 xu.

Người đàn ông lại hỏi:

- Ngài có thể vui lòng cho con 1 xu không?

Chúa mỉm cười:

- Chờ ta 1 giây...

Không ai học cả

Tý vừa khóc mếu máo vừa chạy về nhà, mách với bố:

- Thầy giáo trù đập con quá, bố ạ. Hôm nào thầy cũng gọi con lên trả bài. Thầy cố tình chọn những câu thật khó để con không trả lời được thì thầy phạt. Hôm nay con lại bị phạt cầm tai đứng ở cuối lớp.

- Bố Tý tức lắm. Hôm sau ông ta dẫn Tý, hầm hầm vào gặp thầy: Tôi nghe cháu nó nói thầy trù đập nó ghê lắm. Tại sao thầy lại đối xử với con tôi như vậy?

- Tôi trù đập con ông hồi nào đâu, nhưng ông xem, hôm nào tôi bảo nó lên bảng trả bài, nó cũng không trả lời được, kể cả câu hỏi dễ nhất.

- Tôi lại nghe cháu nó nói thầy toàn chọn câu khó thôi. Đâu, thầy cho tôi một ví dụ xem nào.

- Này nhé, hôm qua tôi hỏi nó tướng Trần Hưng Đạo chết hồi nào mà nó có trả lời được đâu.

- Bố Tý ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp: Thôi, thầy cũng thông cảm cho cháu. Gia đình tôi là gia đình làm ăn buôn bán, lâu lâu coi báo thì xem tin tức chứ ai đi đọc cáo phó làm gì.

Trả thù

Đã lâu lắm rồi, có lẽ là nhiều thập kỷ, có hai bức tượng của hai vị anh hùng, một nam và một nữ, đứng ở vị trí đối mặt với nhau trong một công viên. Một ngày kia, có một thiên thần từ trên trời bay xuống.

'Hai ngươi là những bức tượng mẫu mực', thiên thần phán. 'Bây giờ ta sẽ cho hai ngươi một món quà đặc biệt, ta sẽ biến cả hai thành người thật trong thời gian 30 phút, trong thời gian đó các ngươi có thể làm gì tuỳ thích'. Và sau một cái vỗ tay của thiên thần, hai bức tượng quả nhiên biến thành hai người thật.

Cả hai tiến về phía nhau một cách ngập ngừng, nhưng ngay sau đó họ lẩn nhanh vào một bụi rậm gần đó. Chỉ mấy phút sau, từ bụi rậm phát ra những tiếng cười khúc khích và tiếng cành cây rung ào ào. Mười lăm phút sau, hai người bước ra khỏi bụi rậm với nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt.

'Các ngươi vẫn còn 15 phút', thiên thần nói sau một cái nháy mắt đầy ngụ ý. Với một nụ cười thậm chí còn rạng rỡ hơn trước, cô gái quay lại chàng trai và nói: ' Tuyệt vời! Giờ thì đến lượt anh giữ con chim bồ câu để tôi 'ị' lên đầu nó'.