Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Một anh chàng đi khám bệnh, than phiền với bác sĩ rằng anh ta bị mất ngủ triền miên vì hễ đặt lưng xuống giường là đầu óc lại nghĩ tới hàng nghìn chuyện đâu đâu. Bác sĩ gật gù tỏ ra hiểu biết rồi phán.

- Trước khi đi ngủ, ông hãy uống ba muỗng thuốc xổ.

- Như vậy sẽ ngủ được à?

- Không. Nhưng ít ra ông chỉ nghĩ đến một chuyện thôi.


Rất thấp

Binh nhất hỏi chỉ huy: Thưa ông trung sĩ, cá sấu không thể bay được, đúng không ạ?

- Tất nhiên là như thế, vậy đứa nào nói với anh cái điều ngu ngốc kia?

- Ngài thiếu tá ạ.

- Vậy à, tôi quên mất đấy. Tất nhiên cá sấu bay được chứ. Nhưng nó bay rất thấp, thấp lắm lắm.

Chọi gà

Tên cầm đầu thị thần và bọn hoạn quan trong phủ chúa rất ghét Quỳnh. Chúng bèn bàn nhau tìm cách hại Quỳnh. Chọi với Trạng thế nào nổi về mặt đối đáp nghĩa lý, văn chương, bọn chúng bày ra chọi gà. Chúng nuôi nhiều gà nòi nổi tiếng, có con ăn giải mấy năm liền, nức tiếng cả kinh kỳ, phố Hiến. Lúc đầu chúng đến gạ, Quỳnh từ chối. Sau thấy chúng nài nỉ năm lần, bảy lượt, Quỳnh chậc lưỡi: “Ừ thì chọi”. Bên kia mừng rơn, vội về phục thuốc, phục sâm cho gà đẫy lực trước khi ra sân đấu. Chúng còn dẻo miệng tán tỉnh mời được cả chúa nhận lời đến ngự tọa cuộc vui.

- Sới chọi mở giữa ban ngày vào một buổi sáng tại sân nhà Trạng. Không kể nhà chúa và lũ lâu la hầu cận, hôm ấy nhiều quan văn, quan võ trong triều, cùng dân chúng kinh thành nghe tiếng, chen chúc chật như nêm.

- Một hồi ba tiếng trống vừa dứt, cả hai đều tung gà ra sới. Gà của bọn quan thị, thoạt trông đủ biết là gà chiến lão luyện. Da nó trần trụi đỏ au, đôi mắt là hai hòn than lửa, mỏ thì quặp xuống, trông còn dễ sợ hơn mỏ đại bàng. Nó chưa rướn cổ, giang cánh, chỉ mới ướm cựa đặt những ngón chân xuống nền bằng mà bụi cát đã vẩn lên từng đám… Trong khi đó, trông đến gà của Trạng, ai cũng phải cười. Không những nó thiếu khí thế oai phong, ngay đến cốt cách bình thường của một con gà chọi cũng không có được. Nhìn kỹ, nó như loại gà sống thiến, nhưng ở đây, chưa có ai có thể bất ngờ tới điều đó. Biết đâu đấy “tâm ngẩm đá ngầm chết voi” thì sao?

- Hai “đấu thủ” gặp nhau ở vòng giao chiến thứ nhất. Người ta thấy gà của Trạng không thu thế gì, đập cánh phành phạch nhảy chồm ngay lên mổ vào đầu đối phương. Số đông khán giả vốn có cảm tình với Trạng ghét lũ nịnh thần quan hoạn, đã vỗ tay reo hò. Vừa ngay đấy, con gà thiện chiến kia ra miếng. Chỉ một loáng, nó xỉa cựa chân trái vỡ ức con gà của Trạng… Kẻ “chiến bại” rũ lông cánh nằm giẫy đành đạch… Trên chòi cao, chúa cả mừng cười khoái trá. Người đứng xem chán ngán bỏ về, còn bọn quan thị thì hò reo đắc thắng. Một tên đến trước mặt Trạng, nói khiêu khích:

- Thế mà có kẻ dám bảo gà của Trạng mấy lần chọi thắng gà của xứ Tàu. Té ra chỉ toàn đồn hão!

- Quỳnh làm bộ buồn phiền đáp lại: Vâng, các ông nói phải. Trước kia gà của tôi cũng cứng cựa, nhưng từ khi nó bị thiến nó mới đâm ra đổ đốn thế này.

- Bây giờ  nhà chúa và lũ tay chân mới biết Trạng chơi xỏ, đem gà thiến ra chọi với gà chính cống. Thầy tớ chúa tôi bẽ mặt, nháy nhau rút quân cho nhanh. Trạng vẫn không tha, cứ lễ mễ ôm con gà chết, chạy theo đám quan gia, cờ, quạt… mà khóc:

- Khốn nạn thân mày , gà ơi! Mày đã bị thiến thì còn đua đòi làm gì? Tao đã bảo, mày không nghe, mày cứ ngứa nghề mà tranh chọi…Hu…hu… mày chết nhục nhã, hèn hạ cũng là đáng đời mày, chỉ thương tao tốn cơm, phí thóc, mất công toi nuôi mày, gà ơi là … con gà… bị thiến… kia ơi!

- Tiếng Trạng khóc gà “đuổi” tận vào cung cấm. Bọn quan lại đóng chặt mấy lần cửa, vẫn còn nghe văng vẳng câu chửi mỉa đau như hoạn.

Như một tác phẩm nghệ thuật

Sau khi li dị vợ, một họa sĩ trở nên rất buồn nản. Anh ta sa đà vào rượu chè và không muốn làm ăn gì nữa. Thấy vậy, bạn bè bèn lựa lời khuyên nhủ và tìm cách làm anh ta quên đi cô vợ cũ bằng một người đẹp mới.

Anh chàng được giao nhiệm vụ làm ông mối tìm kiếm ít lâu thì được một người ưng ý. Anh ta bố trí cho hai người gặp nhau lần đầu trong một khung cảnh lãng mạn. Trước buổi gặp mặt người đẹp, chàng họa sĩ hồi hộp hỏi:

- Trông nàng như thế nào? Tả qua cho tớ đi!

Anh bạn đáp:

- Dung nhan của nàng không thể dùng ngôn ngữ bình thường mà tả được. Đó là một kiệt tác nghệ thuật...

Sau cuộc hò hẹn, họa sĩ gọi điện đến cho bạn:

- Cậu nghĩ tớ là thằng như thế nào mà lại giới thiệu cho tớ một cô gái như thế hả? Cô ta... mắt thì lác, đầu thì hói, mũi vừa dài, vừa hẹp lại vừa cong, lông lá mặt đầy mặt, ngực phẳng lì, cổ chân với bắp đùi to bằng nhau...

Người bạn cười xòa:

- Chẳng phải là lâu nay cậu coi Picasso là thần tượng và mê tranh của ông ấy đến phát điên hay sao?

Câu trả lời của nhà kinh tế

Ông nọ thích chơi khinh khí cầu. Một hôm, ông ta đang du ngoạn thì một cơn gió mạnh nổi lên, cuốn chiếc khí cầu bay xa tít tắp. Không nhận được đường về, ông bèn hạ phương tiện xuống cách mặt đất chừng 5 mét, hỏi một người qua đường:

- Xin ngài vui lòng cho biết tôi đang ở đâu?

Người kia ngước nhìn, ước lượng khoảng cách rồi đáp:

- Ông đang ở trên một khinh khí cầu màu đỏ, cách mặt đất khoảng 5 mét.

- Chắc hẳn ông phải là một nhà kinh tế! - Vị lữ khách trên khí cầu nói.

- Sao ông biết? - Người qua đường hỏi.

- Bởi vì câu trả lời của ông chính xác về mặt kỹ thuật nhưng lại hoàn toàn vô dụng và tôi lạc đường vẫn hoàn lạc đường.

- Đến lượt tôi đoán nhé: ông là một nhà quản lý. - Người khách bộ hành khẳng định.

- Đúng vậy! Tại sao ông biết?

- Bởi vì ông đang ở vị trí có tầm quan sát rộng, thế mà ông vẫn không biết mình đang ở đâu và đi về đâu.