Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Hôm trước ngày lễ kỷ niệm đám cưới bạc, vợ hỏi chồng:

- Chúng ta sẽ kỷ niệm ngày đáng nhớ này như thế nào đây, anh yêu?

- Tốt nhất là hãy dành một phút im lặng.

Xin thêm phấn

Một buổi sáng đầu năm, một người nông dân ở làng nọ gặp cha xứ đang đi trên đường.

- Chào cha ạ! - Người nông dân lễ phép.

- Chào đứa con của quỷ sa tăng - Cha xứ trả lời.

- Thưa cha, xin cha ban phước lành cho con, vì đêm qua con mơ thấy...

- Tôi không quan tâm tới những giấc mơ của kẻ khác - Cha xứ ngắt lời.

- Dạ, nhưng con mơ thấy những điều về cha.

- Thật vậy sao! Thế anh kể đi.

- Thưa cha, con mơ thấy con chết và đang đi lên thiên đàng.

- Lên thiên đàng? - Cha xứ kêu lên - Anh không bao giờ lên thiên đàng được vì anh có đi lễ nhà thờ đâu.

- Lạy cha, thật ạ, con được lên thiên đàng. Con thấy một cái thang rất dài và một thiên thần đứng dưới chân cầu thang. Thiên thần đưa cho con một cục phấn rất to, rồi bảo con: 'Mỗi bước lên cầu thang, phải đánh một chữ thập. Mỗi dấu thập ấy là tội lỗi mà con đã phạm phải ở trần gian. Khi nào thấy hết tội thì mới thôi làm dấu và cứ thế tiếp tục đi lên'. Sau khi con đã đánh rất nhiều dấu và leo lên khá xa thì con trông thấy một người đàn ông đang đi xuống. Con rất ngạc nhiên, vì người ấy chính là... cha.

- Là tôi? Tại sao tôi lại đang ở đấy?

- Thưa cha, đấy là điều mà con ngạc nhiên. Con đã hỏi cha và cha trả lời: 'Tao xuống xin thêm phấn'.

Mấy người?

Trên đường quốc lộ, hai gã thanh niên trên một chiếc xe máy đang phóng như điên chợt một anh cảnh sát giao thông chạy ra tuýt còi dừng xe. Một trong hai gã lên tiếng, giọng như nấc cụt:
- Dạ... Xin chào... hai đồng chí... cảnh sát!
- Mời... bốn đồng chí... thường dân xếp thành... hàng một...-Anh cảnh sát trả lời.  

Con vật đáng yêu

Cô vợ than phiền với người hàng xóm: 'Chồng trước đây thường âu yếm gọi tôi bằng những tên con vật như 'Con chim bé bỏng của anh'; 'con mèo cưng yêu dấu'. Vậy mà những từ ấy bây giờ đã biến mất'.

- Ồ! Không phải vậy đâu. Anh ấy vẫn gọi chị bằng tên con vật đấy chứ!

- Thật không?

Thật chứ. Mới hôm qua anh ấy còn nói với tôi: 'Tôi phải về ngay chứ không thì con hổ cái nhà tôi nó gầm lên bây giờ'.

Hoạnh họe

Giám đốc hỏi thư ký:

- Bút của tôi đâu rồi?

- Trên tai ngài đấy thôi!

- Không thấy tôi đang bận à? Cô có thể nói chính xác là nó ở bên tai nào được không?