Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

- Sao đang mua bảo hiểm nhân thọ, cậu lại dừng không mua nữa?

- Tết vừa rồi, vợ tớ đi lễ xin cho làm ăn nhất bản vạn lợi, đầu tư một lãi hàng trăm. Nhà không buôn bán kinh doanh, chỉ có khoản bảo hiểm nhân thọ của tớ là đáng kể. Tớ sợ lời khẩn cầu ứng nghiệm.


Bức tranh tả thực

Hai vợ chồng đi xem triển lãm mỹ thuật. Bà vợ mắt cận thị nặng đứng trước một bức tranh bảo chồng: 'Anh xem, cả đời em chưa bao giờ thấy một bức chân dung xấu như thế này'

Ông chồng vội kéo vợ đi chỗ khác, khẽ bảo:

- Không phải tranh đâu, cái gương đấy.

- !!!!!

Dẫn đầu lớp nhờ tóc vàng

Một cô gái tung tăng chạy từ trường về nhà và hét toáng lên.

- Mẹ ơi, hôm nay con học đếm, những đứa khác chỉ đếm được đến 4, còn con đếm được đến 10. Mẹ xem này, 1, 2, 3, 4, 5, 6,7, 8, 9, 10!- Tốt lắm - người mẹ trả lời.

- Đó là bởi con là cô bé tóc vàng hoe đúng không mẹ?

- Đúng rồi con yêu. Đó là bởi con tóc vàng.

Ngày hôm sau cô gái lại hớn hở về nhà khoe.

- Mẹ ơi, hôm nay con học bản chữ cái. Bọn khác chỉ nói được D, còn con thì nói được đến G. Đây nhá: A, b, c, d, e, f, g!

- Rất tốt - bà mẹ đáp.

- Đấy là bởi con tóc vàng mẹ nhỉ?

- Ừ, đúng rồi. Con là cô bé tóc vàng mà.

Ngày tiếp theo, cô bé lại hét lên ngay khi vừa về đến nhà.

- Hôm nay bọn con học thể dục, khi chúng con tắm, những đứa khác có ngực phẳng lỳ. Còn con, mẹ xem này - cô gái vừa nói vừa vén áo lên khoe bộ ngực căng tròn.

- Đẹp lắm - người mẹ bối rối nói.

- Đó là bởi con tóc vàng đúng không mẹ?

- Không, con yêu, đó là bởi con đã 25 tuổi.

Truyện cười dân gian

Cô giáo dặn học sinh:

- Ngày mai các em đem tới lớp một đồ dùng có liên quan đến bảo vệ sức khoẻ.

Hôm sau, nhất loạt các học sinh đều mang mỗi người một đồ vật.

- Tuấn, em đem gì tới?

- Thưa cô, em mang băng gạc dùng để băng vết thương ạ.

- Tốt lắm. Thế còn Tèo, em mang gì nào?

- Thưa cô, lọ ê-te dùng để rửa sạch vết thương ạ.

- Tý, em mang cái gì kia?

- Dạ, bình ôxy ạ?

- Em lấy ở đâu ra vậy?

- Dạ, của bà em.

- Thế bà nói gì khi em mang bình đi?

- Dạ, bà chỉ thở dài và phều phào nói: “Không được mang đi”.

Công lực thâm hậu

Ba gã vô công rồi nghề chở nhau đi chơi bằng máy bay. Qua một thành phố, mỗi gã quẳng xuống một món đồ để giải khuây. Gã thứ nhất ném quyển sách, gã thứ hai ném viên gạch và gã thứ ba ném trái bom. Sau đó, cả bọn hạ cánh xem xét mức độ tàn phá.

Thoạt tiên, chúng thấy một em bé đang ngồi bên quyển sách khóc thút thít. Đi được một đoạn, chúng bắt gặp một em bé khác ôm cục gạch khóc váng lên.

Thêm một quãng đường nữa, cả bọn ngạc nhiên khi thấy một cậu bé ôm bụng cười lăn lộn. Gã ném bom bèn hỏi:

- Này nhóc! Có chuyện gì vui mà mày cười ghê thế hả?

Cậu bé nén cười đáp:

- Nói ra chắc các chú không tin đâu. Cháu vừa 'xì hơi' một cái, thế là cái nhà bên cạnh nổ tan tành.