Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Tiếng bình luận viên rõ và to:

- Sút... ! Thưa các bạn, vừa rồi là một cú sút của tiền đạo Z. Anh sút bằng chân phải, không phải là cú sút sở trường của anh...

Một lát sau:

- Sút...! Lại một cú sút nữa của tiền đạo Z. Anh sút bóng bằng chân trái, không phải là chân thuận của anh.


Đến tiên cũng chịu

Một cô gái lỡ thì ngồi khóc. Một bà tiên hiện lên hỏi:

- Sao con khóc?

- Dạ con muốn lấy chồng, nhưng không được. Bà giúp con với!

- Chuyện này thì ta không giúp con được, vì ta cũng chưa chồng mà! - Bà tiên buồn rầu.

Canh trộm

- Cái nhà thằng cha giàu sụ vậy mà chẳng bị mất trộm bao giờ. Sao lại có chuyện lạ nhỉ?

- Có tên trộm nào lẻn vào khi vợ thì thức suốt đêm để canh chồng về, còn ông chồng thì về bất kỳ lúc nào kể cả nửa đêm.

Truyện cười dân gian

Chiếc du thuyền đang trên hành trình ở Địa Trung Hải, đột nhiên đâm phải đá ngầm. Một vết thủng lớn làm tàu không thể đi tiếp được nữa và có nguy cơ bị chìm. Thuyền trưởng ra lệnh mọi hành khách phải mặc áo phao hoặc đeo phao cứu sinh nhảy xuống biển. Nhưng dù nói thế nào, ngọt nhạt có, hăm doạ có, ông vẫn không thuyết phục được họ. Ông đành để tay thuyền phó lo việc giải quyết đám khách cứng cổ.

10 phút sau quay lại, ông thấy họ đã nhảy hết xuống biển. Rất ngạc nhiên, ông hỏi viên thuyền phó thì anh ta trả lời: “Tôi thuyết phục từng người theo cách riêng hợp với họ.

Với người Đức, tôi nói: “Đây là lệnh, anh phải nhảy!”.

Với người Nga, tôi cổ vũ: “Đó là một hành động cách mạng!”.

Với người Mỹ, tôi bảo: “Này anh, anh đóng bảo hiểm rồi mà!”.

Với người Pháp, tôi nhận xét: “Theo kinh nghiệm của tôi thì ôm phao nhảy xuống nước là một việc rất lãng mạn”.

Với người Anh, tôi nói: “Đây là một môn thể thao thời thượng”

Với người Italy, tôi nói: “Nói thật với anh, cái này đúng ra là bị cấm, nhưng...”.

Còn lại anh chàng Nhật Bản, tôi vỗ vai: “Mọi người nhảy hết cả rồi đấy, ta nhảy đi thôi!”.

Bánh...

Một cô gái xinh đẹp nọ mắc tật ham ăn.

Khó có gánh hàng rong nào đi qua nhà cô mà 'thoát' nổi. Cô ăn vặt đến nỗi, lúc nào mở miệng nói cũng có chữ bánh. Chồng cô phải nghe nhiều 'bánh' quá, nên cứ hễ ai nhắc tới hàng vặt, quà rong là đùng đùng nổi giận. Một hôm hai vợ chồng đang ở trong nhà, bỗng mưa như trút nước. Anh chồng bảo:- Em ra xem trời thế nào?Cô đến bên cửa sổ nhìn rồi nói:- Anh ơi, mưa to lắm, cọng mưa có sợi dài như bánh canh, sợi ngắn như bánh lọt. Anh chồng giận quá:- Bảo cô xem mưa lớn nhỏ, nước nhiều ít, mà nói gì có bánh trong đó? Cô hoảng hồn, mở cửa xem lại rồi thưa:- Anh ơi mưa to thiệt mà. Chỗ nước lên cao dày như bánh phồng, chỗ mỏng như bánh tráng vậy đó. Chịu hết nổi, anh chồng bạt tai vợ. May sao cô né được, tay anh chồng đánh trúng vào ngực vợ. Cô vợ chạy lại nấp sau cột nhà, bù lu bù loa khóc:- Chồng người ta hiền khô, chồng mình thì nóng như cái bánh cam. May mà tôi né kịp, anh đánh trúng... hai cái bánh bao. Nếu né không kịp anh đập gãy... bánh chè tôi rồi.