Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Nửa đêm, một gã say rượu bị ngã trầy mông, chảy máu be bét. Anh ta mò về nhà, lén mở tủ thuốc, soi gương để tự rửa vết thương và băng bó cho mình. Xong xuôi, thấy bà vợ vẫn ngủ say, anh chồng lấy làm đắc chí nghĩ rằng sẽ lừa được vợ. Sáng hôm sau, hắn bị dựng dậy vì tiếng quát của vợ: - Có chuyện gì vậy? - Hôm qua, ông lại say rượu phải không?! - Đâu... đâu có!! - Thế ai dán đầy bông băng, thuốc đỏ lên cái gương của tôi hả???

Tranh tài thổi kèn

Hai cậu bé thi nhau tranh luận về tài âm nhạc của bố mình, không ai chịu ai.

Cậu thứ nhất nói:

- Sau mỗi lần bố tớ kết thúc tiết mục trên Pianô là cả hội trường đứng bật dậy vỗ tay nhiệt liệt hoan hô.

Cậu bé thứ hai:

- Ăn thua gì, bố tớ giỏi hơn nhiều. Cứ mỗi lần bố tớ bắt đầu thổi kèn là nhiều người lại lăn đùng ra khóc ngất; chắc là họ xúc động lắm.

- Bố cậu chơi loại kèn gì?

- Kèn đám ma.

Truyện cười dân gian

Một nông dân bị nghi là đã tham gia vào vụ cướp nhà băng. Tuy cảnh sát chưa tìm ra được số tiền anh ta bị cướp nhưng anh ta vẫn bị bắt giam.

Trong thời gian đó, vợ anh ta ở nhà vẫn cố không để đất đai trồng trọt bị bỏ hoang. Nhưng vì không quen việc bằng chồng, một hôm, cô vợ viết thư cho chồng:

- Em muốn trồng khoai ở thửa ruộng rộng nhất ngay trước cửa nhà kho. Vậy em nên trồng vào lúc nào hả anh?

Anh ta viết thư trả lời:

- Em chớ có đụng vào thửa ruộng ấy. Vì đó là nơi anh chôn một thứ quý báu lắm.

- Vì mọi thư từ của tù nhân đều bị kiểm tra nên giám đốc nhà tù báo ngay cho cảnh sát. Cảnh sát liền đến thửa ruộng nó, đem theo nhiều dụng cụ đào bới và thửa ruộng đó bị xới tung lên.

Hôm sau, anh chàng viết thư cho vợ:

- Bây giờ thì em trồng khoai được rồi.

Nhờ bác sĩ đọc thư tình

Ông bác sĩ hỏi cô gái đang lấp ló ở cửa phòng: 'Này cô, cô đến khám gì?'

- Dạ, em không khám ạ! Em đến nhờ bác sĩ tí việc.

- Xin cô cứ nói.

- Dạ, em nhờ anh đọc hộ bức thư của người yêu em mới gửi về.

- Thư của cô sao lại nhờ tôi đọc, cô không biết chữ à?

- Dạ, em biết chữ, nhưng vì người yêu em cũng là bác sĩ nên mới đến nhờ anh.

- !!!!!

Khéo nịnh

Một ông quan võ tính thích thơ nôm. Ở bên cạnh nhà, có một anh chỉ khéo tán ăn. Hễ làm được một bài thơ nào, ông quan võ thường gọi anh ta sang đọc cho nghe, anh ta tán tụng khen hay. Thế là lại cho ăn uống.

Một hôm, quan cho gọi anh ta sang chơi. Lúc ngồi ăn nói:

- Tôi mới làm được một cái chuồng chim ở sau vườn, nhân nghĩ được một bài tứ tuyệt, đọc bác nghe xem có được không?

- Dạ, xin ngài cứ đọc.

Ông quan võ vừa gật gù vừa ngâm:

Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời,Đứa thì bay bổng đứa bay khơi.Ngày sau nó đẻ ra con cháuNướng chả băm viên, đánh chén chơi.

Anh kia nức nở khen:

- Hay lắm, xin ngài đọc lại từng câu cho được thưởng thức hết cái hay của bài thơ.

Quan đọc lại:

- Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời

Anh kia tán:

- Hay! Tôi nghiệm như câu này, có lẽ ngài sẽ làm đến quan tứ trụ triều đình.

Quan lại đọc:

- Đứa thì bay bổng đứa bay khơi

Anh kia tán:

- Ngài còn thăng quan chưa biết đến đâu!

Quan đọc đến câu:

- Ngày sau nó đẻ ra con cháu

Anh kia tán:

- Hay tuyệt! Con cháu ngài còn là vô số.

Quan tiếp:

- Nướng chả băm viên đánh chén chơi!

Anh kia ngập ngừng rồi lại khen:

- Hay quá! Cảnh ngài về sau tha hồ mà phong lưu, phú quý.

Ông quan võ, mũi nở bằng cái thúng, đắc chí, rung đùi, rót rượu mời anh kia và bảo:

- Thơ tôi được cái tự nhiên. Bây giờ nhân có thi hứng, tôi làm thử một bài tức cảnh nữa, anh nghe xem thế nào nhé!

- Bẩm thế thì hân hạnh quá!

Quan nhìn chung quanh, trông thấy con chó, làm luôn bài thơ rằng:

Chẳng phải voi, chẳng phải trâu,Ấy là con chó cắn gâu gâu.Khi ngủ với nhau thì phải đứng,Cả đời không ăn một miếng trầu.

Anh kia gật gù khen hay. Hai người mời nhau uống trà tàu, rồi anh kia cũng xin họa một bài:

Quanh quanh đằng đít lại đằng đầu,Hễ thấy ai vào cắn gâu gâuĂn hết của thơm cùng của thốiTrăm năm chẳng được chén trà tàu.