Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Một bà cụ lật cuốn niên giám điện thoại ra, bắt gặp dòng chữ: “Khi có hoả hoạn, hãy gọi 114”. Bà chép miệng:

- Bọn trẻ ngày nay lạ thật, trước kia có cháy, mình kêu: “Cháy nhà, cháy nhà”, bây giờ lại la lên: “114”.

Khéo nịnh

Một ông quan võ tính thích thơ nôm. Ở bên cạnh nhà, có một anh chỉ khéo tán ăn. Hễ làm được một bài thơ nào, ông quan võ thường gọi anh ta sang đọc cho nghe, anh ta tán tụng khen hay. Thế là lại cho ăn uống.

Một hôm, quan cho gọi anh ta sang chơi. Lúc ngồi ăn nói:

- Tôi mới làm được một cái chuồng chim ở sau vườn, nhân nghĩ được một bài tứ tuyệt, đọc bác nghe xem có được không?

- Dạ, xin ngài cứ đọc.

Ông quan võ vừa gật gù vừa ngâm:

Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời,Đứa thì bay bổng đứa bay khơi.Ngày sau nó đẻ ra con cháuNướng chả băm viên, đánh chén chơi.

Anh kia nức nở khen:

- Hay lắm, xin ngài đọc lại từng câu cho được thưởng thức hết cái hay của bài thơ.

Quan đọc lại:

- Bốn cột chênh vênh đứng giữa trời

Anh kia tán:

- Hay! Tôi nghiệm như câu này, có lẽ ngài sẽ làm đến quan tứ trụ triều đình.

Quan lại đọc:

- Đứa thì bay bổng đứa bay khơi

Anh kia tán:

- Ngài còn thăng quan chưa biết đến đâu!

Quan đọc đến câu:

- Ngày sau nó đẻ ra con cháu

Anh kia tán:

- Hay tuyệt! Con cháu ngài còn là vô số.

Quan tiếp:

- Nướng chả băm viên đánh chén chơi!

Anh kia ngập ngừng rồi lại khen:

- Hay quá! Cảnh ngài về sau tha hồ mà phong lưu, phú quý.

Ông quan võ, mũi nở bằng cái thúng, đắc chí, rung đùi, rót rượu mời anh kia và bảo:

- Thơ tôi được cái tự nhiên. Bây giờ nhân có thi hứng, tôi làm thử một bài tức cảnh nữa, anh nghe xem thế nào nhé!

- Bẩm thế thì hân hạnh quá!

Quan nhìn chung quanh, trông thấy con chó, làm luôn bài thơ rằng:

Chẳng phải voi, chẳng phải trâu,Ấy là con chó cắn gâu gâu.Khi ngủ với nhau thì phải đứng,Cả đời không ăn một miếng trầu.

Anh kia gật gù khen hay. Hai người mời nhau uống trà tàu, rồi anh kia cũng xin họa một bài:

Quanh quanh đằng đít lại đằng đầu,Hễ thấy ai vào cắn gâu gâuĂn hết của thơm cùng của thốiTrăm năm chẳng được chén trà tàu.

Chữa mũi đầu tiên

Một phụ nữ có tuổi bước vào phòng khám bác sĩ và đề cập đến một vấn đề khá tế nhị.

- Tôi trung tiện suốt ngày, thưa bác sĩ John. Từ lúc vào đây đến giờ, tôi đã đánh được 20 phát rồi. Nhưng điều lạ là chúng hiếm khi kêu thành tiếng, và chẳng bao giờ có mùi. Tôi phải làm gì đây?

Vị bác sĩ đáng kính lắng nghe với một vẻ chịu đựng hiện rõ trên khuôn mặt. Sau đó ông đáp:

- Đây là đơn thuốc, thưa bà Harris. Hãy uống 3 viên một ngày trong vòng 7 ngày rồi sau đó quay trở lại gặp tôi sau một tuần nữa.

Tuần sau, bà Harris lại bước vào phòng khám với vẻ mặt đầy lo lắng.

- Bác sĩ, tôi không biết là trong những viên thuốc có gì, nhưng bệnh của tôi càng trầm trọng hơn. Tôi vẫn đánh nhiều như trước đây, nhưng bây giờ chúng bốc mùi kinh khủng không chịu nổi. Ông có thể nói gì được đây?

- Bình tĩnh nào, bà Harris - Bác sĩ nhẹ nhàng ngắt lời - Như vậy là tôi đã chữa xong mũi cho bà. Bây giờ chúng ta có thể bắt tay vào điều trị căn bệnh mà bà yêu cầu.

Hình phạt

Ba người đàn ông chết trong một vụ tai nạn và cùng lên Thiên đàng. Đến nơi, Thánh Peter nói:

- Ở đây chỉ có một luật lệ: Không được đạp chết vịt!

Bên trong Thiên đàng cơ man là vịt, thật khó mà tránh được chúng. Được vài bước chân, một người trong số họ đã lỡ giẫm chết một con. Thánh Peter xuất hiện cùng một người phụ nữ rất xấu xí, xích họ lại với nhau và nói: "Hình phạt dành cho anh là phải sống suốt đời với người đàn bà này."

- Ngày hôm sau, người thứ hai cũng đạp chết vịt và ông Thánh xích anh ta với một người phụ nữ cực kỳ xấu xí khác. Người thứ ba hết sức thận trọng mỗi bước chân. Anh ta tránh được xui xẻo trong một thời gian dài. Một hôm, Thánh Peter mang anh ta đến gặp một cô gái tóc vàng đẹp hoàn hảo, xích họ lại với nhau rồi bỏ đi mà không nói lời nào. Người đàn ông thắc mắc với cô gái: "Không hiểu tôi đã làm gì để may mắn được sống với cô nhỉ?"

- Tôi không biết anh làm gì, nhưng tôi đã đạp chết một con vịt.

Nhắn tin

Đen: Ê mày, mai nhớ đem trả tao cuốn truyện

Nâu: Ờ. Mà tao hay quên. Mày nhắn tin nhắc tao đi!

Đen: Cũng được. Khoảng mấy giờ?

Nâu: 2 giờ chiều!

Đen: Ok. Vậy 1 giờ chiều mai mày nhắn tin nhắc tao nhắn mày nha :D

Nâu: (bức tai bức tóc)