Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Truyện cười dân gian

Sau khi khám cho một nữ bệnh nhân, bác sĩ nói:

- Nếu ngừng hẳn chơi piano, thì bệnh của cô có thể khỏi được.

Khi cô ta đi rồi, người đồng nghiệp thắc mắc:

- Ông chữa chạy cái kiểu gì vậy? Căn bệnh của cô ta và đàn piano chẳng có gì liên quan đến nhau cả!

- Nhưng giữa cái đàn piano của cô ta và tôi thì có đấy, vì nó nằm ngay bên trên trần phòng ngủ của tôi.


Tưởng là đạo sĩ

Hai gã cao bồi gặp một người Ấn Độ đang nằm sấp trên đường, áp tai xuống đất. Một gã nói:

- Thấy tên Ấn Độ kia không, trông hắn có vẻ là một đạo sĩ?

- Ừ, chắc hắn đang nghe ngóng. Bọn đạo sĩ có thể phát hiện tiếng động ở cách xa hàng dặm.

Vừa lúc đó, người Ấn Độ hé mắt, nói rất khẽ:

- Một chiếc xe ngựa có mui, đi được khoảng 2 dặm với 2 con ngựa kéo, một nâu, một trắng. Trên có một người đàn ông, một phụ nữ...

Gã thứ nhất quay sang bạn thán phục:

- Ghê thật! Lão đạo sĩ này chỉ nghe thôi mà có thể đọc toàn bộ thông tin, thậm chí cả màu sắc.

Môi 'đạo sĩ' lại mấp máy. Hai gã giỏng tai nghe lời phán:

... cán qua người tôi cách đây khoảng nửa tiếng.

Truyện cười dân gian

Giám đốc cùng trưởng phòng kế hoạch và trưởng phòng kinh doanh đi ăn trưa. Trên đường họ bắt được một cây đèn thần, khi chạm vào nó, một vị thần hiện ra và bảo:

- Ta sẽ ban cho mỗi người một điều ước, các ngươi muốn gì nào?

- Tôi ước mình đang ở trên du thuyền tại Bahamas - Bà trưởng phòng kinh doanh kêu lên.

Phù... bà ta biến mất...

^C>Quá phấn khởi, ông trưởng phòng kế hoạch hét lên:

- Tôi ước gì mình đang tắm nắng và được ngắm các em xinh đẹp tại bãi biển Hawaii...

Phù... ông ta biến đi trong nháy mắt.

Vị thần nhìn ông giám đốc:

- Đến lượt ngươi, ước gì đi chứ!

- Tôi muốn hai người kia trở lại ngay sau bữa trưa để làm việc - Ông ta dõng dạc ra lệnh.

Dẫn đầu lớp nhờ tóc vàng

Một cô gái tung tăng chạy từ trường về nhà và hét toáng lên.

- Mẹ ơi, hôm nay con học đếm, những đứa khác chỉ đếm được đến 4, còn con đếm được đến 10. Mẹ xem này, 1, 2, 3, 4, 5, 6,7, 8, 9, 10!- Tốt lắm - người mẹ trả lời.

- Đó là bởi con là cô bé tóc vàng hoe đúng không mẹ?

- Đúng rồi con yêu. Đó là bởi con tóc vàng.

Ngày hôm sau cô gái lại hớn hở về nhà khoe.

- Mẹ ơi, hôm nay con học bản chữ cái. Bọn khác chỉ nói được D, còn con thì nói được đến G. Đây nhá: A, b, c, d, e, f, g!

- Rất tốt - bà mẹ đáp.

- Đấy là bởi con tóc vàng mẹ nhỉ?

- Ừ, đúng rồi. Con là cô bé tóc vàng mà.

Ngày tiếp theo, cô bé lại hét lên ngay khi vừa về đến nhà.

- Hôm nay bọn con học thể dục, khi chúng con tắm, những đứa khác có ngực phẳng lỳ. Còn con, mẹ xem này - cô gái vừa nói vừa vén áo lên khoe bộ ngực căng tròn.

- Đẹp lắm - người mẹ bối rối nói.

- Đó là bởi con tóc vàng đúng không mẹ?

- Không, con yêu, đó là bởi con đã 25 tuổi.

Ăn coi nồi, ngồi coi hướng

Cô con gái trước khi về nhà chồng được bà mẹ căn dặn rằng: 'Về bên ấy con phải giữ gìn ý tứ, ăn coi nồi, ngồi coi hướng nghe con'.

Cô con gái vâng vâng dạ dạ . Nhưng chưa đầy một tháng thì bà sui trai qua than phiền với bà sui gái:

- Trước khi con chị về bên này, chị không hướng dẫn gì cho nó sao?

Bà sui gái bảo:

- Sao lại không, chị! Tôi dặn dò nó thật kỹ lưỡng là 'ăn phải coi nồi, ngồi phải coi hướng' đó chị à.

Bà sui trai đập tay lên đùi nói:

- Hèn gì! Lúc ăn thì nó luôn luôn coi nồi nào ngon mới ăn. Còn lúc ngồi vào bàn thì nó chọn hướng nào có đồ ăn nhiều thì mới ngồi.