Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tước quyền làm cha của ruồi

Trong liên hoan kiếm thuật thế giới, kiếm sĩ đầu tiên ra sân khấu. Nhân viên của ban tổ chức thả ra một con ruồi, anh ta lập tức vung kiếm, bổ con ruồi ra làm đôi. Cả hội trường vỗ tay như sấm.

Tiếp đó, kiếm sĩ thứ hai bổ một con ruồi khác ra làm tư.

Kiếm sĩ thứ ba xuất hiện, ruồi được thả ra. Anh ta vung kiếm như gió, mũi kiếm thẳng hướng con ruồi nhưng nó không hề hấn gì. Cả hội trường ngạc nhiên, thất vọng, riêng anh ta vẫn mỉm cười mãn nguyện. Có người hét:

- Còn đắc ý à, thất bại rồi!

- Xin quý vị nhìn kỹ cho! Con ruồi đó tuy vẫn sống, nhưng nó sẽ không bao giờ làm cha được nữa!

Khách hàng luôn đúng

Một nhà hàng nổi tiếng là chiều khách. Một ông khách từ phương xa tới muốn thử xem hư thực thế nào liền vào quán.

Vừa tới cửa ông lập tức hét:

- Sao nóng thế mà không bật máy lạnh?

- Vâng. Xin mở ngay ạ - Ngay lập tức anh bồi dạ ran. Rồi anh chạy vội vào trong để mở máy lạnh.

Ngồi một lát, ông khách lại quát:

- Nhà hàng lạ thật. Mở máy lạnh thế thì súp của tôi nguội hết mất.

Anh bồi lại vâng dạ chạy đi tắt máy. Cứ thế, anh bồi chạy đi lại tới 3, 4 lần tắt bật máy lạnh nhưng vẫn không hề than vãn. Ăn xong, ông khách gọi anh bồi tới bảo:

- Cậu đừng hiểu lầm tôi lắm chuyện. Chẳng qua tôi thử xem thái độ phục vụ khách ở đây có đúng như đồn đại không. Thật tốt đấy. Vì vậy tôi thưởng cho anh.

Anh bồi cầm tiền thưởng, lễ phép thưa:

-Thưa ông, Nhà hàng phục vụ đúng phương châm 'khách hàng luôn luôn đúng'. Khách sai cứ làm. Thật ra nhà hàng có máy lạnh đâu!

Bạn gái an ủi nhau

- Tớ vừa đánh vỡ cái gương, điềm này báo trước rằng 7 năm tới tớ sẽ bất hạnh.

- Nhảm nhí! Bà hàng xóm của tớ cũng vừa đánh vỡ một cái gương lớn, vậy mà bà ta chẳng phải khổ sở một ngày nào.

- Đời còn dài, làm sao cậu biết được là bà ấy sẽ không bất hạnh?

- Biết chứ! Bà ấy vừa bị xe hơi cán chết chiều hôm qua.

Kiếp người

Khi Chúa tạo ra con lừa, Người phán: 'Ngươi sẽ làm một con lừa có trí tuệ khiêm tốn, làm việc quần quật từ sáng sớm tới tối mịt, thồ những gánh nặng oằn lưng mà chỉ được ăn cỏ. Bù lại những vất vả đó, ngươi sẽ được sống tới 50 năm'.

Con lừa trả lời:

- Sống như vậy 50 năm thì thật là khốn khổ. Xin Người cho con sống không quá 20 năm thôi.

Chúa chấp thuận ước nguyện của con lừa. Người tiếp tục tạo ra con chó và nói với nó:

- Ngươi sẽ trông coi nơi ở, bảo vệ tài sản của con người, kẻ sẽ coi ngươi là bạn hữu thân thiết nhất. Ngươi sẽ ăn cơm thừa canh cặn của hắn và sống 25 năm.

Con chó đáp:

- Cảm ơn Người! Nhưng sống kiếp con chó trong 25 năm là một hình phạt quá nặng. Xin Chúa cho cuộc đời con chỉ kéo dài dưới 10 năm thôi!

Lời thỉnh nguyện của con chó được chấp nhận. Thế rồi, Chúa tạo ra con khỉ và bảo nó:

- Ngươi sinh ra làm kiếp con khỉ. Ngươi sẽ đánh đu từ cây nọ qua cây kia, hành động như một gã ngốc. Ngươi sẽ có bộ dạng tức cười, chuyên làm trò cười cho thiên hạ. Tuổi thọ của ngươi là 20 năm.

Con khỉ tạ ơn Chúa rồi than thở:

- Cuộc sống như thế kéo dài tới 20 năm thật là một cực hình. Xin người cho con sống 10 năm thôi.

Chúa nhân từ chấp nhận lời thỉnh cầu. Người tiếp tục tạo ra con người rồi phán:

- Ngươi là con người, sinh vật cao cấp duy nhất biết đi trên đôi chân ở trái đất này. Ngươi sẽ sử dụng trí tuệ để làm chủ mọi sinh vật trên thế giới. Ngươi sẽ thống trị địa cầu và thọ 20 năm.

Con người cầu xin:

- Thưa Chúa! Kiếp người 20 năm thật quá ngắn ngủi. Xin Người hãy ban cho con 20 năm mà con lừa đã từ chối, 15 năm mà con chó không chịu nhận và 10 năm con khỉ vứt bỏ.

Thế là, Chúa cho người đàn ông sống 20 năm làm kiếp con người. Kế đó, anh ta lấy vợ và sống 20 năm kiếp con lừa, làm việc quần quật với những gánh nặng trên lưng. Tiếp theo, khi có con, anh phải sống 15 năm kiếp con chó, trông coi nhà cửa và xơi những đồ ăn thừa mà lũ con để lại. 10 năm cuối đời, anh ta sống kiếp con khỉ, hành động như một gã ngốc để mua vui cho lũ cháu.

Ánh sáng hay âm thanh?

Thí sinh đầu đi vô. Ông thầy hỏi:

- "Cái nào nhanh hơn, ánh sáng hoặc âm thanh ?"

- Đáp: "Tất nhiên là âm thanh !"

- Hỏi: "Căn cứ vào đâu ?"

- Đáp: "Khi em bật ti-vi lên... trước tiên em nghe được tiếng... sau đó mới thấy hình."

- Thầy: "Rớt. Mời thí sinh kế tiếp."

- Thí sinh kế đi vô và cũng bị hỏi y chang như vậy.

- Đáp: "Dĩ nhiên là ánh sáng!"

- Thầy (cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe câu trả lời): "Em có thể giải thích tại sao không?"

- Đáp: "Khi em bật ra-đi-ô... em thấy cái đèn đi-ốt cháy sáng lên trước... sau đó mới nghe âm thanh."

- Thầy: "ĐI RA! Rớt! Kêu thí sinh cuối vô!"

- Lần này thầy giáo moi ra đèn pin và cái còi. Trước mặt học trò ông ta bật đèn và bấm còi cùng một lúc.

- Hỏi: "Em nhận được cái gì trước: ánh sáng hoặc âm thanh?"

- Đáp: "Ánh sáng."

- Hỏi: "Tại sao?"

- Đáp: "Dễ ợt! Đôi mắt con người nằm trước hai lỗ tai"