Quên mật khẩu? | Đăng ký Đăng nhập bằng Facebook

[ Bảng hợp âm ] Tất cả 0...9 A B C D E F G H I K L M N O P Q R S T U V W X Y Z [ Tuner ]

Tuổi trước tên sau

Một hôm, ông Tèo nhà ở quê, đón xe đò lên TP HCM thăm con. Tới bến, xuống xe, ông muốn đón xe ôm về thẳng nhà cậu con trai nhưng không biết kêu xe ôm như thế nào.

Sợ nói không đúng kiểu, người ta biết mình nhà quê, lại nói giá trên trời, ông kín đáo đứng quan sát xem người ta kêu xe ôm như thế nào.

Một bà cụ tới bên bác tài xe ôm nói: '80 Nguyễn Thị Minh Khai' rồi leo lên xe. Bác tài rồ ga lao vút đi.

Lát sau, một anh thanh niên cũng nói: '20 Trần Phú' rồi cũng leo lên chiếc xe ôm đang đứng cạnh đó.

Ông lão hiểu ra, vỗ đánh đét vào mông, phấn khởi nói: 'Tưởng gì! Dễ ợt! Tuổi trước tên sau...!'.

Ông Tèo tự tin đến bên bác tài xe ôm, dõng dạc: '90 Lý Văn Tèo'.

Tiết mục đặc biệt

Diễn viên xiếc khoe: 'Tiết mục của tôi luôn được hoan hô nhiệt liệt. Tôi cho khán giả xem một cái chuồng, trong đó có con chó sói và con cừu sống cùng với nhau...'

- Và chúng không bao giờ hục hặc?

- Có chứ, thường xuyên là đằng khác... Nhưng điều đó không thành vấn đề, tôi chỉ việc mua một con cừu khác, thế là ổn!

Vì sao loài bò không nên có cánh?

Một nhà sinh vật học du lịch ở Rome (Italia). Chim bồ câu bay rợp các quảng trường. Ông đang thích thú ngắm nhìn thì một bãi phân chim từ không trung rơi thẳng vào đầu. Ông lẩm bẩm: 'Ơn trời! Bây giờ tôi đã hiểu vì sao loài bò không nên có cánh'.

Thôi miên liệu pháp

Một bà nọ mắc chứng rối loạn tuần hoàn chữa trị bằng nhiều loại thuốc men mãi không khỏi. Nghe nói bệnh này có thể điều trị bằng thôi miên, bà cũng thử xem sao.

Ông thày thôi miên nhìn xoáy sâu vào mắt bệnh nhân và bảo:

- Bà hãy nhắc lại từng lời tôi nói: 'Tôi đã khỏi bệnh! Đã khỏi bệnh!'

Người bệnh mừng rỡ reo lên:

- Tôi đã khỏi bệnh!

- Bà phải trả tôi 500 đôla! - Ông thày thôi miên nói.

Bà bệnh nhân liền nhìn sâu vào mắt người vừa điều trị cho mình, niệm thần chú:

- Tôi đã trả tiền rồi. Thày hãy nói theo: 'Vâng! Bà đã trả tiền rồi!'.

Kia mới là chồng tôi

Đôi nam nữ đang ngồi ăn trong nhà hàng. Từ góc phòng, anh hầu bàn nhìn thấy người đàn ông đột nhiên từ từ tuột khỏi ghế, trong khi đó người phụ nữ vẫn vô tư chả biết gì.

Anh này theo dõi cho đến khi người đàn ông biến mất sau tấm khăn trải bàn. Bà vợ thì vẫn nhìn xa xăm đâu đó, không hề chú ý. Lo lắng, anh ta đến bên con người vô tâm kia, thông báo:

- Xin lỗi, thưa bà, tôi nghĩ chồng bà vừa trượt khỏi ghế và ngã xuống gầm bàn rồi ạ.

Không nhìn anh ta, bà này trả lời qua kẽ răng:

- Anh ta không sao đâu. Chồng tôi đang vừa bước vào cửa kia kìa.